[Thiên nguyệt chi mị – Q5] 6 – 10


Quyển 5 – Chương 6:   Lý do

Khuôn mặt tỳ nữ càng thêm đỏ, kỳ thật nàng cũng không hiểu được, tiểu vương gia chỉ là một thiếu niên, nhưng vì sao lại mang vẻ mặt tà mị như vậy, luôn khiến người khác động tâm.

“Thiên Nguyệt Triệt, ngươi còn rảnh rỗi ở đây phao nữ nhân?” Da Lạc Tư Đặc Lặc rống lên một tiếng truyền khắp toàn bộ vương phủ, chính là, chim chóc không bị dọa chạy, hạ nhân cũng không ngừng tay, chỉ vì bọn họ sớm thành thói quen.

Kỳ thật trước kia chủ nhân của bọn họ không phải như vậy, nhưng bỗng một ngày lại đột nhiên nổi nóng, mà ngày đó, bọn họ nghĩ không ra là ngày gì đặt biệt, đương nhiên Da Lạc Tư Đặc Lặc rất rõ ràng, bởi vì ngày đó là ngày Liệt La Tư Á thành hôn.

“Cữu cữu tao nhã một chút, bằng không không nữ nhân nào dám làm cữu thẩm.” Thiên Nguyệt Triệt cười vẫy lui tỳ nữ.

“Hừ, ngay cả nửa con mắt của ta đều không có nữ nhân, ta khinh thường.” Da Lạc Tư Đặc Lặc cao ngạo nói.

“Vậy cữu phu đâu?” Thiên Nguyệt Triệt tiếp tục trêu chọc.

Da Lạc Tư Đặc Lặc đột nhiên nheo mắt, trầm tư một lát, nghiến răng nghiến lợi nói: “Quỳnh Liên tên lắm miệng.” Tiếp theo như nhớ đến mục đích mình tới đây, liền kéo Thiên Nguyệt Triệt đứng dậy: “Ngươi còn rảnh rỗi ở đây, ngươi có biết lời đồn đãi bên ngoài không?”

Thiên Nguyệt Triệt phủi áo: “Không có lửa làm sao có khói?”

“Vậy ngươi đã biết?” Da Lạc Tư Đặc Lặc khó hiểu, nếu đã biết, sao tiểu hồ ly này còn im lặng thế?

“Cữu cữu nói chuyện phụ hoàng ngự giá thân chinh đúng không? Chuyện này bổn điện hiểu rõ.” Thiên Nguyệt Triệt vô cùng trấn định, phụ hoàng a, hắn rất muốn xem bộ dáng Thiên Nguyệt Thần mặc chiến bào, “Bất quá, có một việc, còn phải thỉnh cữu cữu chỉ giáo.”

Chỉ giáo? Tiểu hồ ly Thiên Nguyệt Triệt? Da Lạc Tư Đặc Lặc cười nhạt, thực không dám tin tiểu hồ ly này, bất quá hắn lễ phép như vậy, mình vẫn nên tin tưởng hắn một lần: “Chuyện gì?”

“Phụ hoàng là chính soái, cữu cữu biết phó soái là ai chứ? Biết người biết ta mới trăm trận trăm thắng.” Thiên Nguyệt Triệt tùy ý nói.

“Hừ, chính là ôn thần Liệt La Tư Á.” Nói đến ôn thần kia, Da Lạc Tư Đặc Lặc nghiến răng ken két.

“Ôn thần, vì sao bản điện nghe nói hắn là chiến thần?”

Da Lạc Tư Đặc Lặc trừng Thiên Nguyệt Thần, chỉ biết tiểu hồ ly này không có ý tốt, luôn muốn chọc tức hắn, lúc này còn dùng nam nhân kia chọc tức hắn.

“Cữu cữu ngăn hắn đi?” Thiên Nguyệt Triệt cười cười nhìn ra hồ, lòng bàn tay xuất hiện thủy linh tử, tạo nên gợn sóng trong hồ.

Cỗ linh lực này? Thủy hệ ma pháp, Da Lạc Tư Đặc Lặc sợ hãi than, khó trách tiểu hồ ly bừa bãi như vậy, nghĩ đến đây, tâm tình Da Lạc Tư Đặc Lặc liền tốt lên, e là Thiên Nguyệt Thần cũng bị tiểu hồ ly này nắm chặt.

“Ngăn, bổn vương hận không thể uống máu hắn, ăn thịt hắn.” Uống tự nhiên là máu phía dưới, ăn tự nhiên là thịt sau lưng, tầng ý tứ này chỉ có Da Lạc Tư Đặc Lặc tự mình hiểu, nghĩ đến khả năng này, trên mặt Da Lạc Tư Đặc Lặc lộ ra cười gian.

“Không tiền đồ.” Thiên Nguyệt Triệt thấp giọng.

“Cái gì?” Da Lạc Tư Đặc Lặc nghĩ mình nghe lầm, tiểu hồ ly này lại nói hắn không tiền đồ?

“Cữu cữu, huyết mạch của Tư Đặc Lặc gia tộc thế hệ này chỉ có bản điện, nhưng bản điện chỉ có thể là của Thiên Nguyệt gia tộc.” Thiên Nguyệt Triệt nhắc nhở, hắn muốn thực nghiệm a…… Hắn muốn thực nghiệm a……, nghĩ đến đây, tâm Thiên Nguyệt Triệt đều bay lên.

“Không sai, huyết mạch chính tông trước mắt chỉ có một mình ngươi.” Da Lạc Tư Đặc Lặc không hiểu ý tứ của hắn, mình chưa có hậu, tự nhiên chỉ có nhi tử của tỷ tỷ, vậy thì có liên quan gì.

Nhưng nhìn vẻ mặt càng ngày càng đắc ý của Thiên Nguyệt Triệt, hắn cảm thấy không hay ho.

“Cữu cữu, uống máu ăn thịt chỉ là trò chơi nhất thời, muốn vui đùa thì đùa lớn một chút.” Thanh âm trong trẻo bắt đầu dụ dỗ, con mắt sáng lộ ý cười gian trá, có vẻ càng đắc ý.

Tuy trong lòng Da Lạc Tư Đặc Lặc có chút sợ hãi, nhưng sự đắc ý trong mắt Thiên Nguyệt Triệt lại tác động tới hắn: “Ngươi có biện pháp gì?” Tâm vẫn không khống chế được, tự nguyện bị tiểu hồ ly lừa.

“Cữu cữu có thể tưởng tượng một đứa nhỏ dung hợp huyết mạch của cữu cữu và hắn?” Muốn chứ…… Hẳn là muốn…… Ai có thể cự tuyệt, dù có thể ở bên nhau hay không, nhưng có thể có được một đứa nhỏ dung hợp huyết mạch của hai người, vẫn là vui mừng đi?

Thiên Nguyệt Triệt thấy thực nghiệm của mình đang được phát dương quang đại, hắn cảm giác giải Nobel sắp nằm trong tay hắn.

“Bổn vương không hiểu ý của ngươi?” Tuy Da Lạc Tư Đặc Lặc hiếu ý của Thiên Nguyệt Triệt, nhưng tin tức này quá mức khiếp sợ, đứa nhỏ mang huyết mạch của hai người, hơn nữa bọn họ đều là nam tử.

Cái này…… Có khả năng sao?

Nội tâm rung động không thể áp chế, tâm thật sự chờ đợi.

“Cữu cữu, ngươi biết.” Thiên Nguyệt Triệt nhìn thẳng vào hắn: “Cữu cữu, ngươi từng nghe về ma quả chứ?”

Ma quả?

“Sinh trưởng ở Ma giới?” Nghe qua, lại chưa từng nhìn thấy, cũng không biết có lợi gì, chỉ là nghe qua, tựa như biết thế giới này có ma vương, không có nghĩa gì.

“Không sai, cữu cữu cũng biết Thiên Huệ đế của Sắc Vi đế quốc và thế tử của Hộ quốc công – Khuynh Vô Trần chứ?” Thiên Nguyệt Triệt lại hỏi.

“Biết, Thiên Huệ đế nhất thống Sắc Vi đế quốc, là hoàng đế chân chính trong lịch sử của Sắc Vi đế quốc, mà Khuynh Vô Trần?” Da Lạc Tư Đặc Lặc suy tư, không biết nên mở miệng thế nào: “Nghe nói, máu nhuộm giang san, không bằng nốt chu sa điểm trên trán người, một thân bạch sam, tuyệt thế khuynh thành, từng có người đánh giá hắn: Hồng nhan không họa thủy, ngọc công tử Vô Trần.“

Từ xưa đến nay, đều hồng nhan họa thủy, mà Khuynh Vô Trần là nam nhân đầu tiên phá vỡ thành ngữ này.

“Ân, Sắc Vi giang sơn có một nửa nhờ hắn.”

“Ngươi nhắc tới hắn làm gì?” Tất nhiên Da Lạc Tư Đặc Lặc biết, tiểu hồ ly sẽ không vô duyên vô cớ nhắc tới một người đã mất.

“Cữu cữu đừng nóng lòng, Thiên Huệ đế thống nhất Sắc Vi đế quốc, nhưng hậu cung của y, lại chỉ có một quốc hậu, cữu cữu cũng biết người nọ là ai?”

Da Lạc Tư Đặc Lặc vốn thông minh, nghe Thiên Nguyệt Triệt nhắc, tất nhiên là hiểu được ý tứ của hắn, kinh ngạc nói: “Ngươi muốn nói, con cháu của Cách Lực gia tộc là hậu duệ Khuynh Vô Trần vì Thiên Huệ đế lưu lại?”

Không không không, điều này khiến hắn quá bất ngờ, hắn không dám tưởng tượng, hai nam nhân……

Thiên hạ khi đó, không có long dương chi hảo, hai người bọn họ? Không không không……

“Ai biết được? Có khi là Thiên Huệ đế vì Khuynh Vô Trần lưu lại con cháu của Khuynh gia cũng nên.” Thiên Nguyệt Triệt vô cùng bình tĩnh, rốt cuộc ai sinh con cho ai, tuyệt không trọng yếu.

Quan trọng là: Thế giới này có một thành ngữ là lưỡng tình tương duyệt; Thế giới này cũng có một mảnh tình thâm cùng sinh cùng tử.

“Cữu cữu, ma quả trong tay ngoại sinh lấy được từ nửa tháng trước, lúc cùng phụ hoàng tới Ma giới, ma vương tự mình đưa, nhưng chỉ có một viên.” Chỉ có một viên tuyệt đối là gạt người, với tính cách của Thiên Nguyệt Triệt, sao có khả năng chỉ làm một cái thực nghiệm.

“Nếu như thế, sao ngươi không tự mình dùng?”

Thiên Nguyệt Triệt trầm tư, nhìn phía chân trời, thật lâu mới nghe hắn nói: “Bởi vì ta lòng tham nhỏ, không chấp nhận được kẻ thứ ba, dù kẻ thứ ba này là đứa nhỏ của ta và y, hơn nữa…….”

Lời tiếp theo, Thiên Nguyệt Triệt không nói, Ám Dạ chi chủ và Quang Minh thần tử có sinh mệnh vô hạn, hắn không biết sau khi khôi phục trí nhớ của Quang Minh thần tử, Thiên Nguyệt Triệt và Thiên Nguyệt Thần có còn tồn tại hay không, nhưng trí nhớ và lực lượng của Quang Minh thần tử, hắn phải khôi phục, bởi vì hắn sợ, hắn sợ tinh linh hoàng thật sự tìm tới phụ hoàng, lực lượng hiện tại của bọn họ không thắng được tinh linh hoàng. Hắn sợ, hắn không phải tối cường, có thể nào không sợ, cho nên lúc ca ca sắp tới Mạn La đế quốc, bởi vì chuyện này, hắn đào tẩu, tình cảm của phụ hoàng dành cho hắn, hắn chưa bao giờ hoài nghi. Hắn tránh né, đơn thuần vì sợ hãi.

Hài tử một khắc trước còn tươi cười đầy mặt, lúc này đột nhiên trở nên thâm trầm, khiến Da Lạc Tư Đặc Lặc không quen, lời muốn nói đã tới bên miệng, lại nói không nên lời.

Không nên an ủi một hài tử quá thông minh, bởi vì nó biết, lời an ủi cũng chỉ là nói suông mà thôi.

Không phải là lời tiên đoán, liền có thể trở thành sự thật.

Ba ngày sau, rốt cục chiến sự giữa Tề quận và Mạn La đế quốc bắt đầu.

Hai quân đều sĩ khí chẻ tre, chờ mong trận chiến này đã lâu. 

Quyển 5 – Chương 7:   Giải quyết

Tề quận là lãnh địa của phiên vương, cho nên nó nằm ở vùng tự do tiếp giáp của Mạn La đế quốc, phiên vương ở đại quốc giống như một nước nhỏ, nó tồn tại độc lập, tương đối mà nói có thể tự lập vương.

Chiến trường ngoài thành, gió nhẹ thổi lên cát bụi.

Thiên Nguyệt Triệt ngồi trên lưng ngựa, chiến bào màu bạc lấp lánh như trăng sáng, rõ ràng là diễm dương đang treo cao, mọi người lại cảm thấy thiếu niên này như ánh trăng trong trẻo, tóc dài hồng sắc được buộc lên, đây là lần đầu tiên Thiên Nguyệt Triệt buộc tóc, thoạt nhìn tư thế oai hùng, mị lực phi phàm.

Không giống với chiến bào màu bạc của Thiên Nguyệt Triệt, chiến bào của Thiên Nguyệt Thần là màu đen, bất kể ngồi ở đâu, nam nhân này đều quân lâm thiên hạ.

Khí thế uy nghiêm của đế vương không thể xâm phạm, ánh mắt nhìn Thiên Nguyệt Triệt tuy sắc bén, nhưng đáy mắt như hồ sâu, mà ẩn trong hồ sâu chính là nhu tình.

Giữa thiên quân vạn mã, hoàng đế tuấn mỹ vương tử xinh đẹp tuyệt trần, tầm mắt giao nhau, giờ khắc này, tâm hai người cũng dị thường kích động.

So với sự bình tĩnh của Thiên Nguyệt Triệt và Thiên Nguyệt Thần, phó tướng của bọn họ vẫn biểu hiện nhiều tình tự hơn.

Hai mắt Da Lạc Tư Đặc Lặc lộ ra tơ máu, hốc mắt thâm đen, tối hôm qua hắn mất ngủ, chỉ vì hôm nay gặp lại nam nhân này, cụ thể có bao nhiêu năm không gặp, đã quên. Duy nhất tồn tại trong lòng là phần rung động kia, rung động tuổi trẻ, hồi tưởng đến đó, nhiều năm chia cách, vẫn có thể cảm giác được.

Chẳng qua sau khi kích động, cũng là bình tĩnh, thật sâu bình tĩnh, bao nhiêu năm chờ được, không thể thua trong giờ khắc này.

So với Da Lạc Tư Đặc Lặc, hiển nhiên Liệt La Tư Á có chút bất ngờ, y nghĩ người kia sẽ xông lên đánh mình một trận, nhưng lại không có, hắn chỉ bình tĩnh nhìn y.

Hắn thay đổi, chẳng qua phần tĩnh lặng kia vẫn tác động đến tâm của y, khóe môi Liệt La Tư Á cong lên, cười nhìn Da Lạc Tư Đặc Lặc, ý tứ không rõ.

Mà nụ cười này, thậm chí có chút ôn nhu, Da Lạc Tư Đặc Lặc thực không dám tin, là mình hoa mắt sao?

Chủ tướng không truyền lệnh, chiến trường an tĩnh khiến song phương chiến sĩ bắt đầu nôn nóng, trận này không phải đánh mệt, mà là đứng mệt.

Đột nhiên, Thiên Nguyệt Thần và Thiên Nguyệt Triệt giục ngựa chạy lên, song phương tướng sĩ đều có tinh thần, tưởng bọn họ muốn đánh, kết quả, hai người chỉ lại gần nhìn nhau.

“Có thể nói cho ta biết nguyên nhân chứ?” Thanh âm ôn nhu rất nhẹ, nhưng lại rõ ràng truyền vào tai tất cả mọi người. Đây là. . . . . Cuộc chiến này còn đánh sao?

Thiên Nguyệt Triệt cười rực rỡ: “Tất nhiên muốn nhìn bộ dáng ngươi lúc mặc chiến bào một chút.”

Đáp án nằm trong dự kiến của nam nhân, nhưng ngoài dự kiến của mọi người.

“Như vậy Triệt nhi hài lòng không?” Thanh âm của nam nhân vẫn ôn nhu như cũ, chẳng qua đáy mắt bắt đầu nổi sóng.

“Hài lòng, so với tưởng tượng của ta còn đẹp hơn.” Đẹp mắt, có đôi khi không chỉ là khen ngợi nữ nhân, nó cũng có thể dùng để ca ngợi nam nhân. “Bất quá so với ta, tự nhiên thua kém vài phần.” Dừng một chút, lại tăng thêm một câu.

Thiên Nguyệt Thần cười, tiếng cười trầm thấp, đang lúc mọi người nghe tới say sưa: “Cho nên Triệt nhi nghe thấy tiếng tim đập của ta sao?”

“Nghe không được.” Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu, tay nắm chặt cương ngựa từng bước từng bước đi về phía trước.

Thiên Nguyệt Thần cũng nắm chặt cương ngựa từ từ đi về phía trước: “Triệt nhi có bằng lòng dựa tới lắng nghe?”

Thân ảnh màu bạc lập tức bay lên, vô cùng nhanh chóng, khinh thân ngồi xuống ngựa của Thiên Nguyệt Thần, cúi đầu, lỗ tai lẳng lặng dán vào lồng ngực của y, tiếng tim đập trầm ổn, xao động đến tim của hắn.

Rốt cục có tướng sĩ hỏi: “Cuộc chiến này còn đánh sao?” Người hỏi là một tướng quân.

“Không đánh.” Thiên Nguyệt Triệt cười nói.

Không đánh?

Mọi người quấn quýt: “Vậy trước mắt là tình huống nào?

“Bổn điện sợ mọi người sống an nhàn quá lâu, để mọi người hoạt động gân cốt một chút mà thôi, không phải rất hiệu quả sao.” Thiên Nguyệt Triệt trong sáng bật cười.

Không biết tại sao, nhìn nụ cười của hắn, mọi người thật đúng là bị cuốn hút, vốn không ôm tâm tư khác với chiến tranh, lúc này nói không đánh, tâm cũng buông lỏng rất nhiều.

“Như vậy ý của ngài là?” Tướng quân hỏi lần nữa.

“Hạ trại ngay tại chỗ này, nếu quân đội của đế đô đã tới, quân đội của Tề quận cũng nên thể hiện, mọi người vui vẻ trò chuyện, náo nhiệt náo nhiệt.” Quân quy nghiêm luật, thật lâu chưa từng náo nhiệt.

Bình thường, chỉ có thời điểm đánh thắng trận mới có thể mở tiệc, hiện tại thiên hạ thái bình, thật lâu không đánh trận, đương nhiên tiệc rượu không có, hôm nay nghe Thiên Nguyệt Triệt nói thế, so với vừa rồi, các chiến sĩ càng thêm hăng hái, tiếng cười đùa rôm rả.

“Ai nói không đánh, bổn vương đánh.” Da Lạc Tư Đặc Lặc chưa quên mục đích của mình, hô to, chẳng qua mọi người đang hưng phấn, đâu ai để ý tới hắn.

“Bổn vương cùng ngươi đánh.” Liệt La Tư Á đầy hào khí.

Hai nam nhân cuỡi tuấn mã hướng chiến trường, chẳng qua chiến trường khá xa mọi người.

Thiên Nguyệt Thần ôm Thiên Nguyệt Triệt tựa vào thân cây, nhìn về phía các chiến sĩ, tâm hai người đều thoải mái không ít.

“Lần này rời nhà đã đủ lâu?” Thiên Nguyệt Thần nắm cả thắt lưng của hắn, kéo thiếu niên vào trong lòng.

“Ân, đã đủ lâu, cho nên muốn ngươi.” Thiên Nguyệt Triệt tựa vào ngực y.

“Như vậy, có thể nói cho ta biết lý do rời đi chứ? Chỉ vì Triệt nhi nghe nói một nửa Mạn La lệnh nằm trong tay Da Lạc? Cho nên Triệt Nhi hoài nghi tình cảm của ta?” Ngữ khí của Thiên Nguyệt Thần có chút tức giận.

“Không.” Thiên Nguyệt Triệt ngẩng đầu, vỗ về khuôn mặt tuấn dật của y: “Ta không hoài nghi tình cảm của ngươi đối với ta, chẳng qua lúc trước cữu cữu tìm tới ta, ta có chút ngạc nhiên, vì sao mười ba năm qua không tìm, mà lúc này lại tìm tới ta, cho nên liền đến xem.” Sợ hãi chân chính trong lòng, không muốn cho nam nhân này biết.

“Cho nên?” Thiên Nguyệt Thần khiêu mi, tức giận biến mất trong nháy mắt.

“Cữu cữu nói ý của hắn là thử dò xét ta, muốn nhìn hoàng tử được ngươi sủng ái một chút, có dã tâm này hay không, bất quá nguyên nhân chủ yếu là, hắn nhận được mật thư từ đế đô.” Thiên Nguyệt Triệt nói trọng điểm.

“Mật thư?” Da Lạc chắc chắn sẽ không âm thầm thả thám tử bên cạnh mình, cho dù có, cũng là danh chính ngôn thuận, mặc dù mấy năm qua tình bạn giữa bọn họ gián đoạn, nhưng Thiên Nguyệt Thần rất tin tưởng, không phải là y tự tin, mà y hiểu được hai người kia cũng rất tin tưởng tình bạn này.

“Ân, mật thư viết mẫu phi đã điên rồi.” Thiên Nguyệt Triệt nói rõ, Thiên Nguyệt Thần khóa chặt lông mày: “Cho nên phụ hoàng, trong cung có nội gian.”

Thiên Nguyệt Thần gật đầu, đúng là như thế, nếu trong cung có nội gian, vậy thời điểm y rời cung, hẳn sẽ xảy ra một số chuyện, lúc này những người kia chắc rất vội vàng.

“Triệt Nhi, chúng ta chỉ đi du ngoạn.” Thiên Nguyệt Thần cười gian.

“Còn có một chuyện.” Thần sắc Thiên Nguyệt Triệt đột nhiên khẩn trương.

Thiên Nguyệt Thần biết trọng điểm tới, mặc dù tiểu gia hỏa nói tín nhiệm y, nhưng tín nhiệm là một chuyện, khí độ lại là một chuyện khác.

“Nói đi.” Tám phần là Da Lạc không nói rõ, chắc chắn Da Lạc tức giận chuyện năm đó.

“Phụ hoàng, ta muốn biết chuyện của ba người các ngươi, tại sao cữu cữu luôn chửi ngươi là cáo già, còn có Á thân vương kia, y dám tơ tưởng ngươi.” Nói đến đây điểm, Thiên Nguyệt Triệt cũng bắt đầu nở nụ cười, từ trước tới này hắn chưa từng bỏ qua cho người có ý với phụ hoàng.

Trong lòng Thiên Nguyệt Thần có chút sợ hãi, tiểu tử lại có ý xấu gì sao?

“Ta, Á, Da Lạc, ba người chúng ta cùng nhau lớn lên, thân phận của Da Lạc vô cùng nhạy cảm, ngươi cũng biết hắn là con tin lão vương gia đưa tới, mặc dù là con tin, nhưng ta cũng biết tâm tư của lão vương gia.

Da Lạc từ nhỏ đã bị đưa tới, khi đó mặc dù mọi người e dè thân phận của hắn, nhưng cũng thường âm thầm khi dễ hắn, một lần bị ta và Á bắt gặp, liền chỉnh bọn họ một phen, từ đó Da Lạc luôn theo sau lưng bọn ta.

Da Lạc thích Á, đây là chuyện chúng ta đều biết, nhưng Á nói, người y thích là ta, nhưng ta biết, cái y gọi là thích cũng không phải là yêu, đại khái là khát vọng đối với cường giả, con người luôn là như vậy, thích người cường giả hơn mình, ánh mắt của Á rất cao.

Khi đó, y cảm thấy chỉ có ta xứng đứng chung một chỗ với y, cho nên y đối với Da Lạc phi thường vô tình, nhưng y không biết trong vô tình mang theo hữu tình, cũng là dụ dỗ trí mạng nhất.

Thời điểm Á hướng ta thổ lộ, ta cười một tiếng mà qua, việc này hoàn toàn không đáng lo, ta nói: “Ngươi nên tiếp thu Da Lạc, hoặc là ngươi nguyện ý mở chân bị ta thượng. Thật ra những lời này có chút tàn nhẫn, nhưng lại là chân thật nhất, nếu ta và y có một người phải khuất phục, chắc chắn sẽ không là ta.

Y hỏi ta, muốn y tiếp thu Da Lạc là thật sao? Ta nói phải, ta trăm triệu lần không nghĩ tới, ngày hôm sau người này thật sự thượng Da Lạc, mặc dù nguyên nhân xảy ra chuyện, ta không biết, nhưng lúc Da Lạc run rẩy xuất hiện trước mặt ta, thật đúng là làm ta giật cả mình.

Da Lạc trách ta, hắn nói Á nói: phụng mệnh của ta cùng hắn phát sinh quan hệ.

Khi đó ta không phủ nhận, bởi việc này quá đột ngột cũng hù đến ta. Nhưng vì trấn an Da Lạc, ta liền nói với hắn: có dám cùng ta cá cược hay không, lấy hạnh phúc của hắn cá cược với ta.

Ta nói với hắn, Á thích cường giả, nếu có một ngày Tề quận có khả năng đối đầu với Mạn La đế quốc, như vậy trong mắt Á, người đầu tiên y thấy nhất định là ngươi.

Mà kẻ ngu kia lại tin.

Đúng rồi, cái răng cửa kia, là năm đó ta đích thân gắn cho hắn, về phần nguyên nhân, có thể khi đó cùng Á quá kịch liệt, hai người đánh nhau.”

Hừ, ngay cả như vậy, cũng không thể tha, nam nhân kia dám tỏ tình với phụ hoàng.

“Vậy Triệt nhi, có thể nói cho ta biết, trừng phạt của Triệt nhi là cái gì?” Thiên Nguyệt Thần hiếu kỳ nói.

“Phụ hoàng, ta chỉ quyên góp một ma quả.” Thiên Nguyệt Triệt cười vô cùng nhạt, chẳng qua là một quả mà thôi, mà một quả này, cũng đủ để Á xui xẻo cả đời.

Quyển 5 – Chương 8:   Thư phi

Chiến hỏa không xảy ra, quân đội của Mạn La đế quốc và Tề quận tướng sĩ cùng nổi lửa mở tiệc, cũng thiêu đốt bầu trời Mạn La đế quốc.

Mạn La lệnh bị chia thành hai rốt cục hợp thành một khối, Thiên Nguyệt Triệt cầm lấy nửa khối Mạn La lệnh Da Lạc Tư Đặc Lặc cho hắn, trong lòng cảm thán hàng vạn hàng nghìn lần, nguyên lai đi tới thế giới này, hết thảy vượt xa  tưởng tượng của mình.

Tâm vốn lạnh băng được ôn tình thay thế, hơn nữa, còn phát hiện bản thân đã thực thỏa mãn.

Mạn La đế quốc . Hoàng cung

Dưới bầu trời đêm an tĩnh, một cuộc máu tanh khác cũng bắt đầu mở màn.

“Mẫu phi nàng?” Thiên Nguyệt Thiên Hâm đứng bên giường của Trữ quý phi, mẫu phi luôn luôn yêu thích xinh đẹp, hiếm khi bệnh tật thế này.

Bên cạnh có một ngón tay lôi kéo y phục của Thiên Nguyệt Thiên Hâm, đó là thất công chúa, là công chúa ra đời sau Thiên Nguyệt Triệt không lâu, nhưng cũng là đứa bé ra đời dưới sự tức giận của Thiên Nguyệt Thần, năm đó, Thiên Nguyệt Thần đem tất cả thống khổ mà Thiên Nguyệt Triệt từng chịu, trút lên người đứa bé này.

Thiên Nguyệt Thần, chỉ cần là nhi tử y không quan tâm, y liền không nhìn thêm dù chỉ một cái.

Thiên Nguyệt Thiên Hâm cầm tay thất công chúa: “Mẫu phi không có chuyện gì, ngươi theo ma ma đi ngủ trước, thân thể ngươi không tốt, nên chú ý.” Thiên Nguyệt Thiên Hâm lãnh tình cực kỳ giống nam nhân bên cạnh hắn – Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai.

Nhưng thất công chúa vẫn là muội muội của hắn.

“Ân.” Thất công chúa là một hài tử trầm mặc ít nói, nàng cũng biết thân thể mình không tốt, ở đây sẽ chỉ làm bọn họ lo lắng, từ nhỏ nàng sinh sống trong cung điện, luôn mong có một ngày được ra khỏi đây xem thế giới bên ngoài.

Chưa từng có người nói với nàng, bệnh trên người nàng là thế nào, tuy không chết, nhưng sẽ không khiến nàng dễ chịu.

Đó cũng là đương nhiên, chuyện băng tằm trên người Thiên Nguyệt Triệt là một bí mật, Thiên Nguyệt Thần không truy cứu, đã là ân huệ thật lớn, nếu như khi đó Thiên Nguyệt Thần biết được sau này mình sẽ yêu nhi tử của mình, sợ rằng tất cả những người có liên quan, đều không thoát được.

“Ngươi cũng đi ngủ đi.” Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai thấy sắc mặt Thiên Nguyệt Thiên Hâm không được khá lắm, “Buổi tối còn có người khác chiếu cố.”

“Ân.” Đúng là, mấy ngày qua hắn vẽ thêm một bản mới, cảm giác có chỗ không hài lòng, cho nên mất ăn mất ngủ.

Một góc khác của hoàng cung.

“Thế nào?” Nữ âm xa lạ, có chút lạnh lùng.

“Đã không sai biệt lắm.” Là nam âm xa lạ, có vài phần bị đè nén, “Chỉ có thể trách nữ nhân kia vận khí không tốt.” Hừ lạnh mấy phần xem thường.

“Dài dòng, nếu không phải các ngươi không cẩn thận, há có thể bị nàng bắt gặp, bên kia có thông báo gì?”

“Bên trên truyền lệnh, lúc Mạn La đế quốc và Tề quận khai chiến, nắm được bản đồ hành quân của Mạn La đế quốc.”

“Bên kia đã khai chiến, tối ta đến ngự thư phòng tìm xem.”

“Ngươi thật ác độc, khó trách người ta nói, tối độc phụ nhân tâm.”

“Hừ, là Thiên Nguyệt Thần không biết tốt xấu.” Nữ nhân khinh thường, “Nam nhân kia có bệnh, bệnh nặng.” Đừng tưởng rằng, nàng nhìn không ra quan hệ của bọn họ.

“Ban đầu là ngươi muốn gả cho nam nhân kia, Thiên Nguyệt Thần, đây là nam nhân mà nữ nhân khắp thiên hạ đều muốn.”

“Giờ thì sai, không ai muốn.”

“Nga?”

“Y… Y thích nam nhân, hơn nữa, người kia còn là nhi tử của y.”

“Cái gì?” Nam âm xa lạ tràn ngập kinh ngạc, điều này… Điều này có thể sao, nam nhân tôn quý nhất thiên hạ, cư nhiên… Cư nhiên yêu nhi tử của mình ?

Sau đó tựa hồ nhớ đến điều gì, nam tử nhích tới gần nữ nhân mấy phần. Tay đặt lên ngực nữ nhân, vuốt ve, “Cho nên ngươi muốn? Có phải muốn bị tiến vào, muốn bị đâm rách?”

Ngực mềm mại, sờ phi thường thoải mái, nữ nhân than nhẹ: “Điểm nhẹ, sẽ đau.”

Trong hoàng cung, đột nhiên truyền ra tin tức Trữ quý phi bệnh nặng, khiến cho không khí vốn an nhàn trở nên khẩn trương, y liệu sư của y viện, đều bị Thiên Nguyệt Thiên Hâm gọi tới tẩm cung của Trữ quý phi.

Mặc dù Thiên Nguyệt Thiên Hâm là nhị hoàng tử, Trữ quý phi là quý phi, nhưng người chân chính khiến các y liệu sư sợ hãi vẫn là chủ nhân của Thủy Linh Ngọc – Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai.

Nam nhân có bộ mặt băng sương này.

“Bổn tọa hỏi một lần nữa, tình huống quý phi thế nào?” Thanh âm lạnh lùng ẩn ẩn sát khí.

“Tộc… Tộc trưởng, vi… Chúng vi thần cũng không hiểu được.”

Một y liệu sư… Hai y liệu sư… Tất cả y liệu sư đều run rẩy, bệnh của Trữ quý phi thật sự khó hiểu, không phải bọn họ vô năng, mà là thật sự nhìn không ra nơi nào khác lạ.

Chỉ có sắc mặt Trữ quý phi nương nương rất tái nhợt.

“Báo… .” Thái giám không kịp đợi đồng ý liền vọt vào, “Bẩm tộc trưởng, nhị hoàng tử, y đạo sư Lôi Á Thư Đặc du ngoạn chưa trở về.”

Xong.

Chúng y liệu sư tê liệt.

Một góc khác của hoàng cung.

Nam nữ đều áo không đủ che thân, động tác một vào một ra phi thường câu nhân.

Cửa truyền đến tiếng gõ, nam tử nhanh chóng chạy nước rút, buông thả trong cơ thể nữ nhân.

Sau cao trào, nữ nhân mặc quần áo, phảng phất cái gì cũng không từng có.

“Chuyện gì?” Đẩy cửa ra, nữ nhân ôn nhu nói, đó là một khuôn mặt giống hệt Thư phi.

“Nương nương.” Cung nữ lặng lẽ nói vài câu bên tai Thư phi, Thư phi nghe xong, sắc mặt biến xanh, cửa “Phanh” một tiếng đóng lại.

“Đứng lên.” Đá một cái vào nam tử trên giường, nam tử né tránh không kịp, nơi vừa nãy còn tiến vào thân thể Thư phi, bây giờ lại đau đến nằm sấp.

“Ngươi làm gì?” Khuôn mặt nam tử không tốt, bình thường mọi nam nhân đều yêu quý nơi này.

“Ả đàn bà kia được cứu sống.” sắc mặt Thư phi càng thêm tối tăm.

“Không thể nào.” Nam tử ngữ khí kiên định.

“Hừ.” Thư phi vung tay áo lên, xoay người rời đi.

Đi tới cửa cung của Trữ quý phi, giả vờ như quan tâm bước vào, Trữ quý phi vẫn còn nằm ở trên giường, ngồi bên cạnh là nam nhân thân hình vĩ ngạn, đi cùng Thư phi còn có các tần phi khác.

“Mẫu phi của ta thế nào?” Thiên Nguyệt Thiên Hâm hỏi, nam nhân đang thay Trữ quý phi xem bệnh hiển nhiên là Mạc Tà, ma pháp trị liệu trừ hoàng cung, thì hiệp hội ma pháp là lợi hại nhất.

“Không có chuyện gì, chẳng qua là trúng độc, độc tố có chút mạnh, rất nhanh sẽ tỉnh lại.” Mạc Tà nói, viết mấy phương thuốc, để y liệu sư đi lấy, chúng y liệu sư cầu cũng không được, nhanh chóng rời đi.

Có được đáp án, Thư phi cũng rời đi, vừa vào cung điện của mình, nụ cười cố gắng duy trì liền khép lại.

“Sao vậy?” Nam tử tiến lên hỏi.

Ba …

Thư phi cho nam tử một cái tát: “Đồ ngu, xảy ra chuyện lớn, ả đàn bà kia được cứu sống, ngươi xem ngươi làm chuyện tốt gì, lúc ấy ngươi hạ độc thế nào, con đàn bà kia đầu óc ngu si, làm sao biết ngươi là ai, ngươi cư nhiên hạ độc.”

“Hừ, ta hạ độc, vô thanh vô tức, căn bản không thể nhận ra, nếu không phải ngươi cho nàng hương huân, sao lại sinh ra phản ứng?” Nam tử xoa mặt, nếu không phải e ngại thân phận của nữ nhân này, cũng muốn hồi nàng một cái tát.

“Phế vật, ngươi còn cưỡng từ đoạt lý.” Thư phi vươn tay lại muốn cho nam tử một cái tát, nhưng bị nam tử bắt được.

“Này này, vừa nãy mới cho ngươi thoải mái, không muốn trở mặt, hoàng đế của ngươi không có thượng ngươi thật chính xác, ngươi hỏa khí quá lớn.” Ánh mắt sắc bén của nam nhân hiện lên lệ khí, “Người thay ả đàn bà kia giải độc là ai?”

Bởi vì biết Mạn La đế quốc là nơi thịnh hành ma pháp nhất trên đại lục Thiên Thụy, cho nên độc hắn mang tới, tuyệt đối không phải ma pháp trị liệu bình thường có thể giải quyết được.

“Là bằng hữu ở ngoài cung của tiểu tử kia.” Thư phi ngồi xuống ghế, hiện giờ không thể chờ thêm được nữa, “Nếu ả đàn bà kia sớm tỉnh lại, thân phận của ngươi sẽ bị vạch trần, chiến sự bên kia còn không có tin tức truyền đến, chúng ta phải nhanh chóng tìm được bản đồ.”

“Ân, hoàng cung ngươi quen thuộc, chuyện tìm bản đồ giao cho ngươi, ả đàn bà kia ta tới giải quyết.” Nói đến chính sự, nam tử cũng trở nên nghiêm túc.

Cho nên vào ban đêm, hai người liền hành động.

Thư phi lợi dụng ba tháng ở hoàng cung, quan sát kĩ nơi này, khi đó Thiên Nguyệt Thần và Thiên Nguyệt Triệt vì chuyện ngũ linh châu mà đi ra ngoài, đối với nàng mà nói cũng là một cơ hội tốt.

Cho nên nàng rất quen thuộc địa hình của hoàng cung.

Mặc y phục dạ hành vào, y phục vốn có của bản thân cũng không cởi xuống, đây là nhất cử lưỡng tiện.

Theo nàng quan sát, Ngự thư phòng, Kim Long điện là nơi có khả năng đặt bản đồ hành quân nhất, nàng đã từng nghĩ đến Mạn La các của Thiên Nguyệt Triệt, nhưng dần dần nàng phát hiện, số lần Thiên Nguyệt Thần tới Mạn La các không nhiều lắm, hơn nữa, dù có đi, cũng không có nói chính sự.

Đừng hỏi nàng làm sao biết, tự nhiên là âm thầm theo dõi, đây là độc môn tuyệt kỷ của nàng, không ai có thể phát hiện, khiến nàng kinh ngạc chính là lần đầu tiên nhìn thấy Thiên Nguyệt Thần cùng Thiên Nguyệt Triệt ân ái ở Mạn La các.

Hai nam nhân thân thể trần truồng làm loại chuyện chỉ có nam nhân và nữ nhân mới có thể làm, nàng hoảng sợ quên cả hô hấp, quốc gia của nàng là nước nhỏ, chuyện long dương không truyền lưu, nhưng vì đi tới tam đại đế quốc, nàng từng học qua lễ nghi nơi này.

Chuyện giữa nam nhân với nam nhân, tam đại đế quốc đều thừa nhận.

Nhưng trong lòng nàng có chuẩn bị là một chuyện, chân chính nhìn thấy là một chuyện khác.

Khó trách hài tử kia kiêu ngạo như vậy, khó trách hài tử kia không đem bất luận kẻ nào để vào trong mắt, trong thâm cung, hoàng đế từ trước đến giờ đều vô tình, nhưng một khi có tình, đó chính là ôn nhu nhất.

Một khắc kia nàng hiểu rõ, khó trách hậu cung có lời đồn đãi, nói tám năm qua, hoàng đế chẳng bao giờ đến viện của bất kỳ phi tần nào.

Không phải y đến không được, mà là y không muốn đến.

Tiểu điện hạ của Mạn La đế quốc dáng vẻ tuyệt thế vô song, đúng là, lấy bất kỳ nữ nhân nào so sánh với hài tử kia, đều luôn thiếu chút gì đó.

Động tác nhanh nhẹn ẩn tiến Ngự thư phòng, bởi vì Thiên Nguyệt Thần không ở, thủ vệ cũng không quá sâm nghiêm, bất quá cho dù dù sâm nghiêm như trước, ngay cả Thiên Nguyệt Thần cũng chưa từng phát hiện, những thủ vệ bình thường này có thể phát hiện sao.

Nhìn khắp ngự thư phòng, căn bản không có chỗ nào kỳ quái, Thư phi lục soát mọi nơi một lần, nhưng không phát hiện tung tích của bản đồ.

Đôi mi thanh tú cau lại, ra khỏi Ngự thư phòng, kế tiếp là Kim Long điện, Kim Long điện rất lớn, dù hoàng đế không ở, bên trong cũng đốt đèn sáng rực, nhưng nội thất lại chỉ có một gian.

Thư phi tìm một lúc lâu, có chút nổi giận, nghĩ thầm, chẳng lẽ Thiên Nguyệt Thần mang bản đồ bên người.

Hiện giờ Mạn La đế quốc và Tề quận khai chiến, tam quân bị điều tới, dù không có bản đồ hành quân, phần thắng của bọn họ vẫn rất lớn.

Tới vô ảnh đi vô tung, ra khỏi Kim Long điện, trở lại tẩm cung của mình, phát hiện nam tử đã ngồi trên giường, đưa tay cởi bỏ y phục dạ hành, hỏi: “Thế nào, ả đàn bà kia đã chết rồi sao?”

Chẳng qua là… Vừa quay đầu lại, chỉ thấy nam tử nhìn mình chằm chằm, không mở miệng.

“Nhanh lên một chút, chúng ta thu dọn, ngày mai sẽ rời khỏi Mạn La đế quốc.” Nói xong, muốn dọn hành trang, nhưng vẫn không thấy nam tử cử động, chỉ ra sức hướng nàng nháy mắt.

“Uy, mắt ngươi rút gân sao?”

Thư phi vừa dứt lời, căn phòng vốn ám hắc đột nhiên sáng lên, mấy thân ảnh quen thuộc từ sau bình phong đi ra.

“Mắt hắn không rút gân, chẳng qua là đang nhắc nhở ngươi, Thư phi nương nương.” Thanh âm lạnh lùng từ trong miệng Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai thốt ra, bên cạnh y là mấy người Kim, Thổ, Mạc Tà.

Thư phi run lên, nhưng ngay sau đó khôi phục lại bình tĩnh: “Mấy vị là?” Ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía nam tử trên giường, rồi đột nhiên kêu to.

Thị vệ ngoài cửa nghe tiếng kêu liền vọt vào.

“Nương nương.”

Thư phi rụt lại thân thể: “Ngươi… Ngươi là ai? Ngồi trên giường của bổn cung làm gì?” Ngón tay ngọc run rẩy chỉ vào nam tử trên giường.

“Thư phi nương nương dễ quên vậy, đệ nhất mãnh tướng của quý quốc, cư nhiên cũng không biết.” Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai cười nhạo, “Bất quá, Ngự thư phòng, Kim Long điện, tẩm cung của hoàng đế, nương nương rất quen thuộc đi?”

“Ngươi… Ngươi đang nói cái gì, bổn cung không rõ?” Thư phi dựa vào cung nữ, bộ dáng nhu nhược.

“Nói rõ ràng chút cũng không sao.” Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai ngồi xuống ghế, Mạc Tà vung tay lên, một cái ghế khác chặn cửa, mà hắn, hiển nhiên là bắt chéo hai chân ngồi xuống cái ghế đó.

So với Thư phi, địa vị của Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai ở trong hoàng cung càng cao hơn, dù sao Thư phi chỉ là công chúa một nước nhỏ.

“Mùi hương trên người nương nương, thật là đặc biệt.” Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai cười tà, “Mấy ngày ở Ngự thư phòng ngửi được mùi hương này, tựa hồ có người âm thầm theo dõi ta, bằng lực lượng của ta, muốn theo dõi ta mà không bị ta phát hiện rất hiếm, ta đúng là nhìn không thấy hắn, chỉ có thể cảm giác được sự hiện hữu của hắn.

Ta đang suy nghĩ, người ẩn thân hiếm có đó là ai? Đúng là có chút buồn cười, ta tới tàng thư các, không nhớ rõ lật xem bao nhiêu sách, mới tìm được cổ xưa ghi lại, đã từng có một chủng tộc thần bí, một trong số võ công của bọn hắn, có một chiêu thức, gọi là ẩn nhẫn.

Chính là ẩn thân thuật.”

“Bổn cung không hiểu ý của ngươi.” Sắc mặt Thư phi bất đồng vừa rồi, có chút tái nhợt.

“Nương nương không hiểu, bổn tọa có thể chỉ điểm, mặc dù bình sinh bổn tọa ghét nhất người ngu xuẩn.” Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai độc miệng không thua gì Thiên Nguyệt Triệt, chẳng qua bình thường anh hùng không đất dụng võ.

“Ngươi… Ngươi lớn mật, bổn cung là Thư phi của bệ hạ, ngươi đêm khuya xông vào tẩm cung của bổn cung, lại nói nhăng nói cuội, bổn cung không hiểu ngươi lại dám chửi bổn cung, bổn cung phải đợi bệ hạ trở lại, thỉnh bệ hạ làm chủ.”

“Nương nương, phi phi phi, nữ nhân ngây thơ là khả ái, nhưng ngây thơ quá liền biến ngu xuẩn. Bệ hạ giao hoàng quyền cho bổn tọa, bổn tọa có quyền tiền trảm hậu tấu, hoặc là, nương nương tự nhìn lòng bàn chân của mình.”

“Lòng bàn chân?” Thư phi không giải thích được, nhưng lúc nàng thấy rõ chân của mình, nhất thời hiểu rõ, chân của nàng lòe lòe tỏa sáng, sợ là nơi nàng đi qua đều để lại đầu mối.

“Đây là phấn lân quang.” Liệt La Đặc đẩy cửa đi vào, giải thích, đồng thời bưng hương thang đến, “Phấn lân quang là một trong những vật thí nghiệm của chủ tử, bình thường dùng để ngừa chuột nhắt ở Mạn La các.”

“Làm sao ngươi, kia…”

“Yên tâm, ta trở về liền, bây giờ là thời gian thẩm án, ta biết các ngươi cũng đói bụng, không phải là đưa đồ ăn tới sao?” Liệt La Đặc nở nụ cười vô tội, thật ra hắn là đến xem trò vui.

Nếu bị phát hiện thân phận, Thư phi cũng không có ý định giấu diếm: “Các ngươi nghĩ đám các ngươi ngăn được ta?” Nữ âm lạnh lùng, không phải là âm điệu ôn nhu vốn có của Thư phi, nghe có chút chói tai.

“Không phải là còn đồng bọn bị nhốt sao?” Liệt La Đặc cười nhắc nhở, sau đó cầm lấy thìa ăn một cái bánh trôi, mùi vị phi thường ngon.

“Đồng bọn? Đồ vô dụng chính là phế vật.” Thư phi chậm rãi bước tới bên người nam tử, “Đúng là ngu, cứ như vậy bị bắt.” Thư phi một chưởng đáp xuống đỉnh đầu nam nhân, ngay sau đó một trận nhiệt khí toát ra.

Trong phút chốc, ở trước mắt bao người, nam tử biến thành một đống bạch cốt.

Thật là khủng khiếp, dù mọi người đã thấy nhiều chuyện tương tự, cũng nhịn không được mà buồn nôn.

Quyển 5 – Chương 9:   Hồi cung

Bi thảm nhất là Liệt La Đặc, uống hết bánh trôi còn không tiêu hóa, kết quả toàn bộ phun ra.

Dẫn tới mấy người bên cạnh, nhanh lên tránh xa hắn.

“Ngươi thật buồn nôn.” Mạc Tà che lỗ mũi nói, sau này hắn nấu đồ ai còn dám ăn?

“Nói nhảm, không buồn nôn, không để cho người ta mặt mũi sao?” Liệt La Đặc đảo cặp mắt trắng dã, “Một chưởng biến thành bạch cốt, mấy người các ngươi có thể làm được không? Ta là không thể, cho nên, ta phải đi thôi, tránh khi chủ tử trở lại, ta bị khai phá thành Thủ Điện Đồng, xui xẻo.”

Liệt La Đặc đứng lên, mắt nhìn đồ ăn mình phun ra, thôi để người phía ngoài tới thu thập, kịch vui này, hắn cũng không dám nhìn.

“Ngươi thật vô dụng.” Mạc Tà lắc đầu, thủ hạ của Thiên Nguyệt Triệt toàn người kỳ quái.

“Đúng vậy a, ta vô dụng, tác dụng duy nhất của ta chính là một trong ngũ thần tướng, mạng dài chút.” Liệt La Đặc đắc ý, sau đó đẩy cửa rời đi.

Thư phi thấy thế, nhanh chóng muốn lao ra.

Phanh…, sau lưng Liệt La Đặc xuất hiện ván cửa, cản trở Thư phi, Liệt La Đặc xoay người, như cũ tự tiếu phi tiếu: “Thật sự ta là người vô dụng nhất nơi này, nhưng nhất định còn có chút tác dụng, ngươi cũng quá coi thường ta.”

Thư phi tức giận, bị tiểu tử này đùa bỡn, muốn tiến lên lần nữa, cửa lại bị Mạc Tà ngăn trở, đột nhiên vô số hỏa cầu đánh tới, mà cùng lúc đó, băng tiễn của Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai cũng bắn ra ngoài.

Nước lửa chạm vào nhau, vốn không có chuyện tốt.

Ngẩng đầu, chỉ thấy người phóng ra hỏa cầu là thiếu niên một thân hồng y, ngũ quan tinh mỹ dưới ánh trăng càng thêm nhu tình.

Thiếu niên là ca ca kiếp trước của Thiên Nguyệt Triệt, Dụ Phi (Khánh Trúc), mà nam nhân bên cạnh hắn tất nhiên là quốc quân của Anh Túc đế quốc – Da La Phất Lạp, lúc này đây, sắc mặt của y khó coi tới cực điểm.

“Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai, ngươi nhất định phải cùng Dụ Phi đối nghịch đúng không?” Ngày đó ở ma vũ đại hội cũng dùng băng tiễn đối phó với Dụ Phi của y, thiếu chút nữa đả thương hắn, nghĩ đến đây, Da La Phất Lạp liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai quyết định tạm thời không cùng nam nhân đầu óc có chút vấn đề này đối nghịch, liền hướng về phía Thư phi đánh nhau.

Linh lực của Thư phi rất kỳ quái, nói là ma pháp, nhưng không thấy ngũ hành linh tử lưu động, nhưng hết lần này tới lần khác lực lượng của nàng phi thường cường đại, hơn nữa rất âm độc.

Dù sao một chưởng đem người biến thành bạch cốt, loại chuyện này, đích thật là có chút khó khăn.

Mấy người nhìn Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai và Thư phi đánh nhau, không thể nghiên cứu ra ma pháp của nàng, thật là kỳ quái.

Bên kia.

Dưới ánh trăng, tiểu hồ ly đi theo phụ hoàng trốn ở nơi hẻo lánh, nhìn một màn diễn ra trên bãi cỏ.

Một màn kia, hai thân thể trần trụi, tựa hồ rất kịch liệt.

“Phụ hoàng, ngươi nói cữu cữu được không?” Thiên Nguyệt Triệt cọ vào ngực Thiên Nguyệt Thần, vươn đầu ra, tầm mắt chăm chú nhìn chằm chằm nơi đó, Thiên Nguyệt Thần sợ hắn bị lạnh, liền ôm chặt hắn.

“Ngươi quá khinh thường Da Lạc .” Trong thế giới tình cảm, không có mạnh hay yếu, cho nên không thể nói được hay không được giữa Da Lạc và Á, huống chi, mấy năm này Da Lạc ở nơi mọi người xem không tới, giao ra quá nhiều.

“Vậy chờ Á thân vương sinh hài tử, chúng ta mang theo hài tử đi ngao du thiên hạ, đi đến mỗi quốc gia, có được không?” Thiên Nguyệt Triệt làm mộng đẹp.

“Vậy hoàng cung?” Xoa tóc dài mềm mại của hắn, thanh âm lộ nhu tình.

“Không phải là còn có nhân tình của nhị ca sao?” Thiên Nguyệt Triệt thốt ra.

“Triệt nhi.” Thiên Nguyệt Thần nhéo một cái lên mặt Thiên Nguyệt Triệt, “Không được nói lời thô tục.” Hài tử này, nói bao nhiêu lần, luôn là lời thô tục không ngừng, chẳng lẽ thế giới của Triệt nhi, đều là loại hình này.

“Phụ hoàng, lời thô tục là thăng hoa của tình cảm, ngươi không hiểu.” Từ nhỏ Thiên Nguyệt Thần nhận sự giáo dục của đế vương, số lần nói lời thô tục chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay.

“Ngươi a, luôn có quá nhiều lý do.” Thiên Nguyệt Thần bất đắc dĩ, ai kêu mình yêu gia hoả như vậy.

Yêu liền yêu, cái gì cũng không quản, chỉ nghĩ sủng ái.

“Phụ hoàng, ngươi nói Á thân vương sẽ mang thai sao? Nếu thật, cữu cữu cao hứng phải biết.” Thiên Nguyệt Triệt nghĩ tới hồ ly không quá thông minh kia, vẻ mặt đắc ý.

“Sao Da Lạc tin lời ngươi, để cho Á ăn ma quả chứ?” Thiên Nguyệt Thần có chút không thông.

“Bởi vì ta nói cho hắn chuyện của Khuynh Vô Trần.” Thiên Nguyệt Triệt nói thẳng, “Cữu cữu sẽ không nói ra, cho nên ta rất yên tâm.”

Thiên Nguyệt Thần cúi đầu nhìn Thiên Nguyệt Triệt một lát: “Triệt nhi có ấn tượng rất tốt với Khuynh Vô Trần năm đó.” Thiên Nguyệt Thần khẳng định.

Thiên Nguyệt Triệt gật đầu: “Phụ hoàng, lòng của hắn, ta cả đời học không được, nếu có một ngày, phụ hoàng cùng nữ nhân khác sinh con, ta sẽ giết người đàn bà kia, phá Mạn La đế quốc, sau đó, ta sẽ khiến ngươi đời đời kiếp kiếp sống trong hối hận.”

Thanh âm thanh thúy phi thường kiên định, hắn yêu quá nhiệt tình, đến mức lu mờ lý trí của hắn.

“Đứa ngốc, không chỉ ngươi, ta cũng thế.” Y cũng yêu quá sâu, sâu đến sáp nhập vào linh hồn.

“Nhưng Khuynh Vô Trần làm được, ba lần thỉnh chiến, ta thật sự tò mò, hắn là người như thế nào.” Thiên Nguyệt Triệt nhớ lại bút ký kia.

Cung điện vàng son lộng lẫy, Khuynh Vô Trần một thân bạch y, trên long ỷ là nam nhân hắn yêu.

Hắn nhanh nhẹn đi ra, thanh âm ôn nhuận như nước: “Bệ hạ, Vô Trần thỉnh chiến.”

Thiên Nguyệt Triệt không khỏi nghĩ, khi đó, nam tử kia đích thị là khuynh thành vô song, khó trách Sắc Vi đế quốc có truyền thuyết, hộ quốc công thế tử, hồng nhan không họa thủy, ngọc công tử Vô Trần.

“Phụ hoàng.” Thanh âm Thiên Nguyệt Triệt uể oải, “Nếu như ta là Khuynh Vô Trần, như vậy ngươi cũng là Thiên Huệ đế của ta.” Sinh cùng sào, chết cùng huyệt.

Thiên Nguyệt Thần không nói gì, chẳng qua là ôm Thiên Nguyệt Triệt càng chặt.

Bảy ngày sau, không có mã phong hoa lệ, không có quân đội khổng lồ, chỉ có vài tuấn mã lao nhanh vào hoàng thành của Mạn La đế quốc.

Trên tuấn mã, là hoàng đế khí vũ hiên ngang, trên tuấn mã, là hoàng tử cao ngạo, thân ảnh hai người xuất hiện ở cửa hoàng thành, phảng phất sóng vai nhìn thiên hạ.

“Bệ hạ… .”

“Bệ hạ… .”

Lúc tuấn mã đi tới cửa hoàng cung, thị vệ kích động một phen, bởi gì mấy ngày qua xảy ra rất nhiều chuyện.

“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

“Điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

Toàn bộ hoàng cung đều là tiếng vang.

Ngự thư phòng, Thiên Nguyệt Thần và Thiên Nguyệt Triệt trở lại, liền vào Ngự thư phòng. Thấy hai người xuất hiện, mấy người luôn trong tình trạng căng thẳng rốt cục buông lỏng.

“Đệ.” Dụ Phi kích động, tám năm không gặp, tiểu oa nhi năm đó đã lớn lên.

Dụ Phi là người thứ hai Thiên Nguyệt Triệt muốn làm nũng, cho dù ở nơi này bọn họ không có quan hệ huyết thống, nhưng kiếp trước bọn họ là huynh đệ máu mủ tình thâm thân, thân huynh đệ sống nương tựa lẫn nhau.

“Ca.” Một tiếng này “Ca”, Thiên Nguyệt Triệt nhào vào trong lòng Dụ Phi, “Ca, được gặp ngươi, thật tốt.”

Bởi vì Mạn La đế quốc và Anh Túc đế quốc quá xa, hai huynh đệ chỉ thư từ lui tới, dù sao đi mất một tháng, ai cũng không vui.

Dụ Phi không nói gì, chẳng qua là mỉm cười vuốt tóc Thiên Nguyệt Triệt, như ở hiện đại, hắn dùng bả vai không quá rộng rãi của mình chắn mưa chắn gió cho Thiên Nguyệt Triệt, bởi vì đó là đệ đệ duy nhất của hắn.

Da La Phất Lạp không nói gì, Thiên Nguyệt Thần cũng không nói gì, bởi vì bọn họ đều biết, hai người kia quan trọng với nhau cỡ nào.

Chẳng qua những thứ khác có chút không dám tin, Thiên Nguyệt Triệt cao cao tại thượng, Thiên Nguyệt Triệt tùy hứng làm bậy, cư nhiên cũng có thời điểm nũng nịu như vậy.

Ôn chuyện xong, không khí của Ngự thư phòng trở lại như trước.

“Chuyện gì xảy ra?” Thiên Nguyệt Thần nhìn mấy người, liếc về phía Da La Phất Lạp, hiển nhiên, bởi vì y không phải là người của Mạn La đế quốc, “Tại sao lúc ta trở lại, thị vệ trong cung giống như thấy được chúa cứu thế?”

Chúa cứu thế, là lời nói giắt bên miệng Thiên Nguyệt Triệt.

“Thư phi phản bội.” Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai nói đơn giản.

“Thiên Nguyệt Thần, hoàng cung của ngươi nhân tài cũng thật nhiều, một phi tử, cư nhiên làm cho nhiều người chật vật như vậy.” Da La Phất Lạp cười nhạo.

Nét mặt Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai biến lạnh, nếu nam nhân này không phải quốc quân của Anh Túc đế quốc, y thật muốn xé rách cái mồm kia, từ khi Thư phi chạy thoát, nam nhân này liền châm chọc y.

“Liệt La Đặc.” Thiên Nguyệt Triệt nói.

“Có thuộc hạ.” Liệt La Đặc đứng dậy.

“Bổn điện không ở, ngươi là nửa chủ nhân của Mạn La các, Da La Phất Lạp đều nói Mạn La đế quốc ta nhân tài đông đúc, ánh mắt của y thực độc đáo, đã như vậy, còn không thừa dịp này giúp y lãnh giáo, sở trường của ngươi là thức ăn ngon, thỉnh y di giá ngự thiện phòng nhấm nháp nhấm nháp.”

Thiên Nguyệt Triệt nói xong, phát hiện sắc mặt mọi người một trận trắng bệch.

Quyển 5 – Chương 10:   Lựa chọn

“Sao vậy, hiếm khi bổn điện không ở đây, còn xảy ra chuyện đặc biệt khác?” Đôi mắt sáng nâng lên, lộ toan tính.

Tất cả mọi người trừ Liệt La Đặc, không một ai có sắc mặt tốt, cuối cùng vẫn là Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai đem tiền căn hậu quả nói một lần.

Quả nhiên, Thiên Nguyệt Triệt cũng như mọi người, bộ mặt co quắp, có chút khó khăn nói: “Liệt La Đặc, không có bổn điện phân phó, ngươi cách bổn điện tối thiểu năm mươi mét.”

Liệt La Đặc cũng phối hợp: “Vâng, chủ tử.” Sau đó mang ghế tới cửa, đưa lưng về phía mấy người, ngồi xuống.

“Ngươi làm cái gì vậy?” Thiên Nguyệt Triệt hỏi lần nữa.

“Chủ tử, ta sợ đối mặt với chủ tử, chủ tử sẽ buồn nôn.”

Vốn không có gì, bị Liệt La Đặc nói như vậy, Thiên Nguyệt Triệt còn thật sự cảm thấy miệng chua lét, nghĩ tới Liệt La Đặc vừa nôn vừa làm cơm, quả thật buồn nôn.

“Nói thế là, Thư phi chạy? Mấy người các ngươi hợp lại cũng không phải đối thủ của nàng?” Thiên Nguyệt Thần cười lạnh, sự việc quá kỳ lạ, mấy người này là cao thủ đứng đầu hiện nay, cư nhiên không đối phó được một nữ nhân.

“Không, không phải bọn ta không phải là đối thủ của Thư phi, là do nàng có thần công hiếm thấy, ẩn nhẫn.” Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai không giải thích cho bản thân, mà đang luận sự.

“Ẩn nhẫn?”

“Ẩn nhẫn?”

Thiên Nguyệt Thần cùng Thiên Nguyệt Triệt trăm miệng một lời, đối với hai người đầy hiếu kỳ này mà nói, đột nhiên xuất hiện một chuyện mình không biết, hơn nữa có vẻ phi thường thú vị, đương nhiên sẽ kinh ngạc.

“Ta tìm hiểu các sách viết về ẩn nhẫn, cổ xưa ghi lại rất ít, nghe nói đây là một chủng tộc thần bí, trên đại lục này, trừ nhân tộc, Ải Nhân tộc, lang nhân tộc, đại khái là ngoài các chủng tộc đã bị phát hiện, còn có một chủng tộc, tựa hồ so với nhân tộc chúng ta còn xuất hiện sớm hơn.” Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai nghiêm túc nói.

“Nga?”

“Nga?”

Phụ tử hai người lại biểu hiện giống nhau, giống như rất hứng thú với chủng tộc thần bí ẩn nhẫn này.

“Ta dựa vào danh nghĩa của bệ hạ, gửi thư cho quốc vương của liên bang, yêu cầu hắn giải thích chuyện Thư phi, thư đã gửi từ ba ngày trước, theo khoảng cách từ liên bang tới đây, đại khái cần một tháng.” Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai nói.

“Không sao.” Mặc dù giả mạo hoàng đế là tội mất đầu, nhưng chuyện như vậy, Thiên Nguyệt Thần cũng không để ý trong lòng.

Chuyện ẩn nhẫn đành phải tạm dừng, việc cần đối mặt lúc này chính là chuyện trong lòng mỗi người, Thiên Nguyệt Triệt sẽ khôi phục sức mạnh và trí nhớ của Quang Minh thần tử.

Trong ngự thư phòng vô cùng yên tĩnh, thậm chí tiếng hít thở cũng tận lực đè nén, lo lắng không chỉ là Thiên Nguyệt Triệt, làm ngũ thần tướng, Kim và Thổ vốn mang theo trí nhớ của thần tướng, cho nên bọn họ không quan tâm, nhưng ba người khác thì bất đồng.

“Có một câu, ta không biết có nên nói hay không.” Đây là lần đầu tiên Thiên Nguyệt Triệt lộ thần sắc nghi hoặc trước mặt mọi người, nó không phải là biểu hiện của kẻ luôn luôn kiêu ngạo như hắn, nhưng hắn vẫn nói ra.

“Thỉnh giảng.” Lên tiếng là Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai, bởi vì bọn họ đều biết, những lời này của Thiên Nguyệt Triệt là nói với những ngũ thần tướng không có trí nhớ, mà trong ba thần tướng không có trí nhớ, mệnh của Liệt La Đặc là do Thiên Nguyệt Triệt cứu, hắn vì Thiên Nguyệt Triệt hy sinh hết thảy là cam tâm tình nguyện. Dụ Phi và Thiên Nguyệt Triệt lại càng không cần phải nói, bởi vậy, ở trong bọn họ, chỉ có y giống như ngoại nhân.

“Không có ai nắm chắc, sau khôi phục trí nhớ chúng ta sẽ như thế nào.” Thiên Nguyệt Triệt nhàn nhạt nói một câu, nhưng cũng thực tế nhất, “Có lẽ sau khi khôi phục trí nhớ, chúng ta sẽ mất ký ức hiện tại, có lẽ thời điểm khôi phục trí nhớ, chúng ta thất bại, bị linh lực cắn trả, rất nhiều chuyện đều không nắm chắc, cho nên các ngươi cần phải rõ ràng, chuyện này không chỉ liên quan đến chính mình, mà nó còn liên quan đến người bên cạnh các ngươi.

Kiếp trước chuyện về Quang Minh thần tử ta không rõ ràng lắm, cũng không cần gánh vác trách nhiệm, kiếp trước ngũ thần tướng trung thành, nhưng không có lý do gì cũng muốn kiếp này của các ngươi như vậy.

Nếu không phải vì chuyện của ta, các ngươi có thể không cần dính phiền phức như thế.”

Thiên Nguyệt Triệt nói xong, mọi người đều im lặng, mọi việc có nhân có quả, kiếp này Thiên Nguyệt Triệt chưa khôi phục lực lượng, là do ngũ thần tướng kiếp trước tạo ra.

Đây là chuyện không cách nào trốn tránh, cho dù kiếp trước bọn họ là vì bảo vệ Quang Minh thần tử.

“Tốt lắm mọi người tỉnh táo ngẫm lại đi.” Thiên Nguyệt Thần nói một câu, xóa tan không khí căng thẳng hiện tại.

“Không cần nghĩ, đệ, ngươi muốn như thế nào, ca liền cùng ngươi, chúng ta là huynh đệ, đời trước là, đời này cũng là, đời này ca vốn tới tìm ngươi, nếu như thất bại, đời sau, chúng ta tiếp tục làm huynh đệ.” Dụ Phi luôn luôn thương yêu Thiên Nguyệt Triệt .

“Chủ tử, thuộc hạ đi theo ngươi, tựa như Dụ Phi thiếu gia nói, đời này nếu không được, đời sau thuộc hạ vẫn đi theo chủ tử, tám năm trước chủ tử đã nói với thuộc hạ, ngài nói, ở trước mặt ta, Liệt La Đặc ngươi có thể làm chính mình, chuyện thiên hạ bổn điện thay ngươi làm chủ, chủ tử, chính là câu này, khiến thuộc hạ thần phục.”

Một năm kia, trên một cái thuyền, đối mặt với sóng biển, một hài tử năm tuổi đã nói như vậy với mình.

Liệt La Đặc biết, cả đời, hắn không thể quên được những lời này.

“Không.” Thiên Nguyệt Triệt than thở, “Người a, có đôi khi không vì mình mà sống, ta ích kỷ, nhưng ta không hy vọng các ngươi hối hận, nhìn người đứng bên cạnh các ngươi, nếu như thất bại, có lẽ các ngươi sẽ vĩnh viễn mất đi bọn họ.”

Thiên Nguyệt Triệt nói xong, liền ra khỏi Ngự thư phòng, phía ngoài là ban ngày, nhưng không khí bên trong lại khiến người ta không thở nổi.

Đi ra Ngự thư phòng, dọc theo đường đi thái giám, cung nữ, toàn bộ hành lễ, Thiên Nguyệt Triệt cũng không dư sức để ý tới, đi một lúc lại đến tẩm cung của Cẩm phi, phụ nhân kia vẫn vui sướng phơi nắng trong hoa viên.

Tư tâm, Thiên Nguyệt Triệt muốn khôi phục hết thảy của Quang Minh thần tử, hắn muốn biết, mẫu thân của hắn – thánh nữ của Thần tộc làm giao dịch thế nào với Quang Minh thần tử, vì sao nàng nguyện ý buông tha cho mọi thứ, đi xuống địa cầu sinh sống.

Nữ nhân kiên cường đó, cho dù đến địa cầu, cũng chẳng bao giờ dùng linh lực thương tổn người vô tội.

Không, cho dù không phải là người vô tội, nàng cũng sẽ không thương tổn, nếu như nàng nguyện ý, sao những người đó có thể cưỡng bức nàng.

Mụ mụ… Ngươi lại cho ta một vấn đề khó khăn như thế, Thiên Nguyệt Triệt thở dài, đột nhiên, một bàn tay ôn hòa đặt lên trán của hắn, Thiên Nguyệt Triệt cúi đầu, nhìn vào đôi mắt thuần tịnh kia.

“Triệt nhi… Đừng cau mày… Xấu quá.”

Bắt lấy tay Cẩm phi, ánh mắt nhìn chằm chằm nàng, nàng đang vui sướng, hắn biết.

“Xấu quá… Xấu quá… .” Người điên không có khái niệm với xấu đẹp, nàng cảm thấy không thích thì là xấu, nàng nhìn quen thì là đẹp, nhìn một cái, vui sướng tự tại, không phải ư?

Rời đi tẩm cung Cẩm phi trở lại Mạn La các của mình, hoa anh đào hồng phấn, nở đến rực rỡ, từng cánh hoa phiêu phiêu, giống như làn váy, thướt tha lay động, đẹp chói mắt người.

Có một cánh hoa bay tới trước mặt, Thiên Nguyệt Triệt đưa tay, chuẩn bị cầm nó, nhưng có người nhanh hơn hắn một bước, ngẩng đầu là một khuôn mặt quen thuộc, khuôn mặt dung nhập vào cốt tủy.

“Lại buồn bã, mấy ngày qua càng đến gần đế quốc, nếp nhăn trên trán ngươi càng nhiều hơn một cái.” Thiên Nguyệt Thần đưa tay ôm hắn vào lòng, làm thế nào mới lấy lại tâm tình như trước của hắn, hắn mỉm cười, hắn rực rỡ, hắn tùy hứng.

“Phụ hoàng cũng vậy mà.” Thiên Nguyệt Triệt cười yếu ớt, đầu tựa vào lồng ngực của nam nhân, ngửi hơi thở thuộc về y, đó là hơi thở độc nhất chỉ thuộc về y.

Thiên Nguyệt Thần không nói, chẳng qua là đưa tay ôm chặt hơn, hận không được tan ra tiến thân trong cơ thể.

Ban đêm, bên trong Kim Long điện là một mảnh xuân sắc kiều diễm.

Dòng nước xanh lam cao tới thắt lưng Thiên Nguyệt Triệt, hai chân vòng quanh hông nam nhân, đáy nước phản chiếu bóng hình của hai người.

Ôn nhu tiến vào, ôn nhu thối lui.

Tiếng rên rỉ, tiếng gầm hòa lẫn, đúng là dễ nghe như vậy.

Ban đêm Ngự hoa viên cũng đặc biệt mỹ lệ, phong cảnh mê người chìm dưới ánh trăng, chẳng qua thực đáng tiếc, nam nhân ngồi trong lương đình lại vô tâm thưởng thức, từng ngụm từng ngụm rượu trút vào miệng.

Cũng không biết trong lòng phiền não cái gì, chỉ là không thoải mái.

“Rượu ngon đừng uống một mình.” Thanh âm quen thuộc thuộc về Địch Trạch, Liệt La Đặc cũng không quay đầu lại, tên du côn này xuất hiện không phải lúc, hắn không có tâm tình nháo với y.

Chai rượu trong tay bị Địch Trạch cướp đi, ngay sau đó nghe được tiếng “Ào… Ào”, rồi là tiếng “Ọc”…

Rượu đều bị nhả ra: “Này không phải rượu, rõ ràng là nước.” Địch Trạch oán giận.

 

Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: