[Thiên nguyệt chi mị – Q5] 2 – 5


Ta lại ngoi lên =)), quyển 5 chỉ có 15 chương là hoàn chính văn thôi, ta post nhiều chương 1 lần a, giờ ta lặn đây

Quyển 5 – Chương 2: Tề quận

Địa phương Thiên Nguyệt Triệt đi qua mặc dù không nhiều lắm, nhưng hắn biết được chân chính giàu có là thế nào, mà trong đó, Tề quận so với Mạn La đế đô, tuyệt không thua kém.

Khó trách gia tộc Tư Đặc Lặc nguyện ý ở đây làm phiên vương, bất quá Thiên Nguyệt Triệt hiểu rõ ràng đạo lý, một nước không phải không thể có hai vương, nhưng nếu chia một quốc gia thành hai, một núi khó dung hai hổ.

Dù sao có thứ nhất tất có thứ hai, phiên hầu nhất định phải phế.

Cửa thành Tề quận cũng phi thường náo nhiệt, Thiên Nguyệt Triệt vừa đi qua cửa thành, binh lính chung quanh đều hướng hắn quỳ xuống.

“Tham kiến tiểu vương gia.” Là tiểu vương gia, mà không phải là lục điện hạ hay tiểu điện hạ của Mạn La đế quốc.

Thú vị, thật là thú vị, đối với cữu cữu, Thiên Nguyệt Triệt càng ngày càng hiếu kỳ .

Thiên Nguyệt Triệt đi đến trước mặt thị vệ trưởng, nửa cúi người xuống, lụa trắng phiêu phiêu, lại một phen phong tình, tay phải nâng thị vệ trưởng: “Nói cho bổn điện, bổn điện là lục điện hạ của Mạn La đế quốc, hay là tiểu vương gia của Tề quận.”

Dựa theo bối phận của Tư Đặc Lặc gia mà nói, nếu gọi hắn là tiểu vương gia, cũng là bình thường, nhưng lục điện hạ so với tiểu vương gia, ở Mạn La đế quốc, thân phận ai cao ai thấp, vừa xem hiểu ngay.

Đương nhiên, ở Tề quận, lục điện hạ là người ngoài, tiểu vương gia là người mình.

Thị vệ trưởng run sợ, cấp trên đã sớm đã phân phó, tiểu chủ tử không phải là người bình thường, phải để tâm đối đãi, lúc này tâm còn chưa nâng lên, mệnh đã đưa đến mũi đao.

Thiên Nguyệt Triệt cũng không gấp, nhìn thị vệ trưởng biểu hiện đủ thần sắc: “Đứng lên đi, mang bổn điện đến phủ quận vương.”

Đáng ra sớm nên đến xem gia tộc này.

Quận vương phủ ở Tề quận phi thường lớn, không như đế đô chật chội, cho nên vương phủ cũng không nhỏ.

Thiên Nguyệt Triệt xuất hiện tựa hồ là ở trong dự liệu, toàn bộ hạ nhân quận vương phủ cung kính hành lễ.

“Tiểu vương gia.”

Về xưng hô tiểu vương gia, Thiên Nguyệt Triệt cảm thấy không dễ nghe, hắn lén cảm thấy xưng hô điện hạ tương đối khá nghe, bởi vì nó đại biểu cho quan hệ giữ hắn và Thiên Nguyệt Thần.

“Đã lâu không gặp, ngoại sanh.” Quay đầu, nam nhân mỉm cười phong tình vạn chủng nhìn hắn.

Ngày ấy ở hư cảnh cũng đã nhìn thấy nam nhân, nhưng nhìn gần cảm giác thực bất đồng, khuôn mặt này, nếu sinh trưởng trên người nữ nhân, đó là quốc sắc thiên hương, nếu sinh trưởng trên thân nam nhân…

Nhưng kỳ dị ở chỗ, trên người nam nhân này không thấy nửa phần âm nhu, ngược lại nhiều thêm mấy phần ưu nhã, tư thế oai hùng.

“Chỉ qua mười ngày, từ miệng cữu cữu lại thành đã lâu, có vẻ cữu cữu học tính toán không quá tốt.” Thiên Nguyệt Triệt trêu chọc phất tay để cho Đàn Thành lui ra, ngồi xuống đối diện Da Lạc Tư Đặc Lặc.

“Ân, là lão sư dạy không tốt, cho nên cũng học không tốt.” Nam nhân thành thật thừa nhận.

Thiên Nguyệt Triệt cười mở rộng tầm mắt, cữu cữu này thật sự có chút thú vị: “Bổn điện lại học vô cùng tốt, cữu cữu có muốn nhận bổn điện là sư phó?” Vui đùa lại lộ ra một phần ý tứ.

Da Lạc Tư Đặc Lặc tỏ vẻ khó khăn: “Bổn vương rất muốn, nhưng đây lại không hợp bối phận.” Nam nhân mỹ lệ động tác đều mỹ lệ, Da Lạc Tư Đặc Lặc chính là loại nam nhân này.

“Vô phương, bổn điện là quân, cữu cữu là thần, thần nhận quân làm thầy, sẽ không rối loạn triều cương.” Thiên Nguyệt Triệt tiến thêm một bước trêu chọc.

Da Lạc Tư Đặc Lặc cũng đồng dạng cười, nhưng mục mâu lại không có ý cười: “Vậy lục điện hạ là tới thay Thiên Nguyệt Thần thuyết phục bổn vương?” Khiêu mi tà mị.

“Không” Thiên Nguyệt Triệt cười to.

“Nga?” Da Lạc Tư Đặc Lặc tò mò, âm thầm đánh giá Thiên Nguyệt Triệt, trong tay đùa bỡn thủy tinh, không nói tiếp.

“Bổn điện chính là muốn nhìn cữu cữu.” Thiên Nguyệt Triệt nói thật chậm, cũng không để nam nhân đắc ý, hắn có thể nhớ kỹ ngày đó mình hỏi người này quan hệ cùng Thiên Nguyệt Thần, cũng là thái độ như vậy.

“Là vinh hạnh của bổn vương.” Tiểu hồ ly, không biết đánh chủ ý gì, đế đô truyền đến tin tức, lục điện hạ mất tích, Da Lạc Tư Đặc Lặc liền biết tiểu hồ ly khẳng định tới Tề quận, quả nhiên.

“Bổn điện nghe nói, thượng tổ có nói rõ, hài tử của gia tộc Thiên Nguyệt cùng gia tộc Tư Đặc Lặc, chính là thái tử tương lai Mạn La đế quốc, cữu cữu có hay không biết chuyện này?” Da Lạc Tư Đặc Lặc lần nữa nhíu mày, đứa bé này tâm tư thâm trầm đáng sợ, mười ba tuổi, mười ba tuổi không nên tùy tiện như thế, cho dù hắn là nhi tử Thiên Nguyệt Thần sủng ái nhất, cũng không thể tùy tiện thế này.

Mười ba tuổi, ngẫm lại thời điểm mình mười ba tuổi đang làm gì?

Nghĩ tới đây, khuôn mặt ưu nhã Da Lạc Tư Đặc Lặc xuất hiện vài tia lệ khí, khi đó hắn còn đang bị Thiên Nguyệt Thần lừa gạt đùa bỡn, người nam nhân kia…

Thủy tinh trong tay Da Lạc Tư Đặc Lặc bởi vì hắn dùng khí lực quá lớn mà vỡ nát, nếu như không phải nam nhân kia, mình sẽ không rơi vào tình cảnh đó.

Thiên Nguyệt Triệt mười phần toan tính nhìn nam nhân trước mắt đột nhiên đổi sắc, là cái gì có thể khiến man nhân giỏi che giấu này biến đổi đến vậy, nhìn bộ dạng này của hắn so với tưởng tượng của mình thú vị hơn nhiều a.

Thấy nụ cười của Thiên Nguyệt Triệt, Da Lạc Tư Đặc Lặc nhanh chóng hồi thần: “Muốn cười liền cười, quận vương phủ của bổn vương không có tai mắt, nếu lục điện hạ thất lễ, cũng sẽ không có người truyền tới trong kinh.”

Bị tiểu hồ ly phát hiện, Da Lạc Tư Đặc Lặc cũng không cần ngụy trang, toàn thân căng thẳng y phục đang mặc vốn khó chịu, dùng sức cười, ngoại bào đã bị chấn vỡ, lộ ra hồng y bên trong.

Da Lạc Tư Đặc Lặc nhún vai, thật ra không mặc hơn thoải mái.

Thiên Nguyệt Triệt cơ hồ có chút sững sờ, cái này… Cái này cũng kém quá nhiều, so với nam nhân ưu nhã vừa rồi thật bất đồng a.

“Tiểu hồ ly, đừng đem bổn vương nghĩ quá tốt, nếu không phải…” Nói đến đây, Da Lạc Tư Đặc Lặc đột nhiên dừng lại, nếu không phải vì cáo già Thiên Nguyệt Thần kia, sao hắn lại cùng người nọ hỗn chung một chỗ.

Cái gì gia chủ Tư Đặc Lặc tộc, cái gì Tề quận quận vương, hắn khinh thường, hắn chỉ nghĩ… Hắn chỉ là muốn…

Theo mật báo hắn nhận được, tỷ tỷ song sinh của hắn phát điên rồi, từ trước đến giờ, hắn cùng tỷ tỷ tình cảm không sâu, hắn từ nhỏ ở đế đô lớn lên, ngược lại tỷ tỷ từ nhỏ ở Tề quận, sau lại xảy ra chuyện kia, hắn trở về Tề quận, tỷ tỷ đi đế đô, thành phi tử của Thiên Nguyệt Thần.

Hắn hiểu được âm mưu của phụ vương, năm đó phụ vương đưa hắn đi đế đô cũng là vì vậy, có lẽ, nếu như không có người nọ, hắn sẽ trở thành quân cờ của phụ vương đi.

Nhưng là, phụ vương xem thường Thiên Nguyệt Thần, nam nhân kia từ đầu chính là ngụy quân tử, chân chính hồ ly.

Chẳng qua là đáng tiếc a…

Da Lạc Tư Đặc Lặc nghĩ tới đây ha ha phá lên cười.

Mặt Thiên Nguyệt Triệt lần nữa co quắp, có lẽ ngay từ lúc bắt đầu hắn sai lầm rồi, cái cữu cữu này đầu óc có chút không bình thường.

“Tiểu hồ ly, gọi ngươi đừng tự tiện suy đoán tâm tư bổn vương.” Da Lạc Tư Đặc Lặc xem thường, “Bổn vương với ngươi cũng không khách sáo, cùng bổn vương làm giao dịch thế nào?”

“Cữu cữu, ngươi đang cầu ta?” Thiên Nguyệt Triệt cười nói, không vội đáp ứng.

“Không phải ngươi muốn biết chuyện của bổn vương cùng Thiên Nguyệt Thần sao? Bổn vương nói cho ngươi biết, bổn vương và Thiên Nguyệt Thần từ nhỏ lớn lên bên nhau, bổn vương và y là thanh mai trúc mã, tình cảm tốt muốn chết.” Da Lạc Tư Đặc Lặc đắc ý nói, âm thầm khích tướng Thiên Nguyệt Thần.

Đến lúc này, Đàn Thành núp trong bóng tối có chút rõ ràng, vì sao chủ nhân là nhi tử của bệ hạ, lại có tính cách bốc đồng không giống như bệ hạ, có câu chất nhi giống cữu cữu cũng không phải không có căn cứ.

Dù hai người kia bề ngoài không giống nhau, nhưng về điểm này, vẫn còn có chút tương tự.

Mà lúc này, một lớn một nhỏ, hai kẻ tuyệt thế dung mạo đứng chung, ánh mắt hiện tại của Tề quận vương, không phải cũng giống hệt bộ dạng càn rỡ của chủ tử sao?

Một cái kiều mỵ như yêu tinh, một cái thuần khiết như Tinh Linh, lại giống nhau đến tận cốt tủy.

Thấy ánh mắt đắc ý của nam nhân, Thiên Nguyệt Triệt hận không thể khoét thủng trăm nghìn lỗ, nheo mắt nhìn chằm chằm hắn, sau đó cũng cười đến kinh thiên động địa.

Ha ha ha… Ha ha ha… Thiên Nguyệt Triệt cảm giác cổ họng căng ra, hắn thấy, từ trên người nam nhân tìm được một chuyện rất thú vị a.

“Câm miệng” Trán Da Lạc Tư Đặc Lặc nổi gân xanh, tiểu hồ ly này, cư nhiên bị tiểu hồ ly nhìn thấu.

Quyển 5 – Chương 3:   Giao dịch

Ha ha ha…

Bộ dáng đắc ý của Thiên Nguyệt Triệt, quả nhiên như Đàn Thành đoán, cùng Tề quận vương Da Lạc Tư Đặc Lặc căn bản là một khuôn mẫu khắc ra.

“Có muốn đến nơi khác hàn huyên một chút không, chủ nhân sẽ không đả thương tiểu vương gia.” Thủ hạ của Da Lạc Tư Đặc Lặc, Quỳnh Liên, cũng chính là nam nhân lúc trước đi thỉnh Thiên Nguyệt Triệt, tới bên người Đàn Thành hỏi.

Đàn Thành kinh ngạc, cũng đúng, vẻ thư thả của chủ tử lúc này, có lẽ đã lâu y chưa từng nhìn thấy, là khi… Khi xảy ra chuyện của Tinh Linh hoàng, mặc dù chủ tử thường cười, nhưng ở bên cạnh Thiên Nguyệt Triệt lâu như vậy, y cũng hiểu được đó là không thực.

Nụ cười chân chính và miễn cưỡng cười vẫn khác nhau .

Nghĩ tới đây, y đột nhiên hiểu rõ, chủ tử rời khỏi đế đô, hẳn là vì sợ, quốc quân của Anh Túc đế quốc sắp tới, Hỏa – ngũ thần tướng trong truyền thuyết cũng sẽ trở về.

Chính là sợ a, nghĩ tới đây, Đàn Thành một trận đau lòng, trong lòng hắn, Thiên Nguyệt Triệt là hết thảy của hắn, là hài tử mang hắn ra khỏi bóng tối, cùng trải qua rất nhiều chuyện.

Nếu như năm đó không có hắn cởi bỏ thân phận ám vệ của mình, thì y vẫn chỉ mãi mãi ở trong bóng tối làm một cái bóng lặng lẽ, sẽ không hiểu được thế giới này xinh đẹp đến vậy.

Chủ nhân, ngươi đang sợ cái gì?

Quỳnh Liên tựa hồ hiểu, lại không nói rõ, ánh mắt lướt qua một lớn một nhỏ trong phòng: “Dù là ban ngày, cũng sẽ có những chỗ ánh sáng mặt trời không thể chiếu rọi. Mặc dù vậy mọi người vẫn cảm thấy nó thực rực rỡ và ấm áp, không phải sao?”

Thanh âm ôn nhu làm Đàn Thành chấn động, người nam nhân lần đầu gặp mặt đã có thể nhìn thấu tâm tư y, thậm chí…

“Có muốn đi uống vài chén không?” Quỳnh Liên đề nghị.

Suy tư chốc lát, Đàn Thành gật đầu.

… … …

“Câm miệng, câm miệng cho bổn vương, có nghe không?” Da Lạc Tư Đặc Lặc nắm chặt hai tay, hận không được đánh ra một quyền, nếu không phải còn cần làm giao dịch tiểu hồ ly này, hắn đã treo ngược lên mà đánh.

“Hừ, tại sao bổn điện phải nghe lời ngươi?” Hồ ly kiêu ngạo tùy tiện nói.

“Đây là Tề quận vương phủ, bổn vương là chủ nhân của nơi này.” Cho nên nơi này hắn lớn nhất, tiểu hồ ly tự nhiên phải nghe hắn .

“Nhưng cũng là lãnh thổ của Mạn La đế quốc, bổn điện là hoàng tử của Mạn La đế quốc.” Rốt cuộc hôm nay Thiên Nguyệt Triệt biết được có quyền thế chính là tốt như vậy.

“Ân, bổn vương… Bổn vương là cữu cữu của ngươi, ngươi dù muốn hay không cũng phải nghe lời trưởng bối.” Hài tử chết tiệt, đây là nhi tử do Thiên Nguyệt Thần dạy dỗ ra sao, tôn kính trưởng bối, hắn rốt cuộc có hiểu hay không a?

Da Lạc Tư Đặc Lặc tức giận hô to.

“Ha ha, cữu cữu, lão nhân gia nên kiềm chế, miễn cho chính mình tức chết, cũng khó trách a, cũng khó trách, nhìn qua quận vương phủ thật không có sinh khí, cữu cữu như vậy, sợ là không ai nguyện ý vào cửa, đáng tiếc a đáng tiếc, cữu cữu đúng là không ai muốn … Xử nam.”

“Câm miệng, xú hài tử.” Da Lạc Tư Đặc Lặc nhịn không được, đập bàn rống lên, một quyền vung lên.

Thiên Nguyệt Triệt nhanh chân tránh qua một bên: “Cữu cữu bị bổn điện nói trúng, cho nên muốn giết người diệt khẩu?”

“Xú hài tử, bổn vương hôm nay sẽ giết ngươi diệt khẩu.” Mặc kệ kế hoạch kia, cùng tiểu hồ ly này hợp tác, tức chết nhất định là mình.

“Cữu cữu hay quên, một quyền không thể gây thương tổn được bổn điện, đúng rồi cữu cữu.” Thiên Nguyệt Triệt lắc mình né tránh, lại hiếu kỳ nói, “Cữu cữu và phụ hoàng là thanh mai trúc mã, vậy ma pháp của cữu cữu có thể so với phụ hoàng hay không?”

“Ngươi chỉ nói nhảm.” Da Lạc Tư Đặc Lặc hừ lạnh, hắn đâu phải tên yêu quái Thiên Nguyệt Thần.

“Như vậy…” Thiên Nguyệt Triệt vừa nói, thân ảnh đột nhiên tiến lên, khiến cho Da Lạc Tư Đặc Lặc ứng phó không kịp, “Phụ hoàng cũng không dễ dàng giết bổn điện diệt khẩu, còn không bằng phụ hoàng, cữu cữu, ngươi dựa vào cái gì để giết ta?”

Trong một thoáng kia, khí thế vương giả hiển hiện, tôn quý và kiêu ngạo không thua gì Thiên Nguyệt Thần.

Da Lạc Tư Đặc Lặc chấn động, loại cuồng ngạo này, chỉ thời điểm Thiên Nguyệt Thần mặc long bào mới có thể thấy qua, hài tử này…

“Dừng.” Lòng tự ái rất nặng khiến nam nhân thu hồi chưởng phong, “Xú hài tử, dù ngươi làm thế nào cũng không thay đổi được chuyện bổn vương và Thiên Nguyệt Thần là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên.” Da Lạc Tư Đặc Lặc cũng là người thông minh, sao lại không biết Thiên Nguyệt Triệt rất để ý Thiên Nguyệt Thần.

“Vậy thì sao, bổn điện có thể đi hỏi phụ hoàng.” Thiên Nguyệt Triệt biểu hiện hoàn toàn không quan tâm, nhưng thật ra trong lòng đã trúng kế khích tướng, chẳng qua là ngại mặt mũi, không muốn thừa nhận.

“Hừ, làm một nhi tử có thể đi hỏi chuyện riêng của phụ thân, ngươi cho rằng Thiên Nguyệt Thần sẽ nói cho ngươi biết?” Da Lạc Tư Đặc Lặc cười lạnh nói.

“Y sẽ.” Thiên Nguyệt Triệt khẳng định.

“Chỉ bằng ngươi là con y?” Da Lạc Tư Đặc Lặc bắt đầu hoài nghi là không phải mình xem trọng đứa bé này.

“Không.” Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu, “Bằng ta là ái nhân của y, bằng y yêu ta.”

Bằng ta là ái nhân của y, bằng y yêu ta.

Lời Thiên Nguyệt Triệt, một câu lại một câu vang vọng bên tai Da Lạc Tư Đặc Lặc, nội tâm rung động vượt xa lúc hắn nghe được tỷ tỷ phát điên, hắn biết rõ những lời này của Thiên Nguyệt Triệt có ý nghĩa như thế nào.

Mà bộ dạng của Thiên Nguyệt Triệt khiến hắn hiểu được, mình không hiểu sai, bọn họ… Bọn họ cư nhiên… Cư nhiên là ái nhân.

Không không không không, Da Lạc Tư Đặc Lặc lắc đầu, hắn đối với chuyện giữa nam nhân và nam nhân không có ý kiến, nhưng bọn họ là phụ tử a.

Được rồi, hắn đối với phụ tử cũng không có ý kiến, chẳng qua là hắn bị chấn động, là khó có thể tin, dù sao loại chuyện này là lần đầu tiên hắn nghe được, có lẽ nghe nhiều mấy lần sẽ không việc gì, Da Lạc Tư Đặc Lặc tự mình an ủi.

Nhưng lại không hiểu vì sao Thiên Nguyệt Triệt thẳng thắng thừa nhận như vậy, có bao nhiêu người có thể chấp nhận chuyện giữa hai người bọn họ, đặc biệt bọn họ còn là phụ tử.

Hoàn hồn, thoáng suy nghĩ: “Cũng khó trách, nguyên lai quan hệ giữa các ngươi là như vậy, nhưng nếu tin y, cần gì phải tới Tề quận tìm bổn vương, ngươi sợ giữa bổn vương và y có cái gì đi, không thể tín nhiệm ái nhân lại dám nói yêu thật buồn cười.”

“Không, ta tin y” Thiên Nguyệt Triệt cười mở miệng, để ý cái gọi là “Thanh mai trúc mã” giữa Thiên Nguyệt Thần và Da Lạc Tư Đặc Lặc là một chuyện, nhưng chân chính tín nhiệm lại là một chuyện khác, hai người ở chung một chỗ mười ba năm, mười ba năm này, khiến hắn có đủ thời gian lí giải Thiên Nguyệt Thần.

“Nói dối, nếu tín nhiệm y, lại không cần tìm đến bổn vương?” Da Lạc Tư Đặc Lặc cảm thấy một chữ tin của Thiên Nguyệt Triệt thật sự quá miễn cưỡng.

Bất quá suy nghĩ của hắn không tồi, nếu như thật sự tín nhiệm ái nhân, như vậy Thiên Nguyệt Triệt cần gì phải ngàn dặm xa xôi tới Tề quận.

“Ha ha, ta tin y, nhưng ta không tin ngươi, ta không tin kẻ đột nhiên xuất hiện là ngươi, mười ba năm, nếu như các ngươi có lòng đến xem ta, mười ba năm qua tại sao lại không đến, hết lần này tới lần khác đúng lúc mẫu phi phát điên mới đến, cho dù thực có lòng đến xem ta, vì sao không vào cung, cữu cữu, ngươi nói xem?” Thiên Nguyệt Triệt đồng dạng cười lạnh nhìn Da Lạc Tư Đặc Lặc.

Da Lạc Tư Đặc Lặc cả kinh, hài tử này trí tuệ vượt xa hài tử bình thường mười ba tuổi, hắn thật sự chỉ có mười ba tuổi sao?

Đương nhiên, đúng là chỉ có mười ba tuổi mà thôi.

“Ha ha… Đúng là, bổn vương tới quá mức trùng hợp, cho nên… Ngươi mới xuất hiện ở nơi này?” Khiêu mi lạnh lùng nhìn Thiên Nguyệt Triệt.

“Cữu cữu không phải là muốn cùng ta đàm điều kiện sao? Bổn điện hiện tại muốn nghe?” Thiên Nguyệt Triệt lại mang bộ dạng biết điều, nếu không phải mới được chứng kiến biểu hiện lạnh lùng của hài tử này, chắc hẳn Da Lạc Tư Đặc Lặc sẽ bị hắn lừa.

“Hảo hảo hảo, Thiên Nguyệt Thần cư nhiên sinh ra tiểu hồ ly, y thế nào cũng không ngờ sẽ bị con mình qua mặt đi. Điều kiện của bổn vương ngươi nhất định có hứng thú.” Da Lạc Tư Đặc Lặc lấy ra nửa khối lệnh bài, “Chất nhi thân ái của ta, biết đây là cái gì không?”

Cho dù chưa thấy qua Mạn La lệnh, nhưng Thiên Nguyệt Triệt cũng từng là chủ nhân của Sắc Vi lệnh, có khắc Mạn Đà La bên trên, dĩ nhiên là nửa khối Mạn La lệnh trong truyền thuyết.

“Biết, là một nữa Mạn La lệnh của Thiên Nguyệt tộc và Tư Đặc Lặc tộc.” Thiên Nguyệt Triệt nói, lại không biết dụng ý của Da Lạc Tư Đặc Lặc.

“Bổn vương đem nửa khối Mạn la lệnh đưa cho ngươi, là muốn ngươi đổi lại bổn vương một điều kiện, yên tâm, bổn vương chỉ cần một người, đối với nửa phần giang sơn Mạn La đế quốc không có hứng thú.” Da Lạc Tư Đặc Lặc suy nghĩ, lần nữa nhìn thấy người kia, nhất định rất thú vị, chỉ là nghĩ như vậy, đều có thể khiến tâm hắn sôi trào lên.

“Nga?” Đến đây Thiên Nguyệt Triệt thật sự hứng thú, “Nói nghe một chút.”

“Bổn vương muốn ngươi mang theo quân đội Tề quận tạo phản.” Lời Da Lạc Tư Đặc Lặc, khiến Thiên Nguyệt Triệt thật sự kinh ngạc.

“Tốt.” Cho dù kinh ngạc, Thiên Nguyệt Triệt vẫn hứa hẹn.

“Không hỏi bổn vương tại sao?” Lúc này đến phiên Da Lạc Tư Đặc Lặc kì quái.

“Bổn điện thích xem hí diễn.” Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu, biết trước kết cục kia liền không có ý tứ, “Bất quá… Có chuyện, bổn điện tò mò.”

“Nói nghe một chút.” Nếu Thiên Nguyệt Triệt sảng khoái như thế, Da Lạc Tư Đặc Lặc cũng sảng khoái nói.

Đôi con ngươi giảo hoạt sắc bén tỏa sáng: “Bổn điện thật là tò mò, vì sao trong miệng cữu cữu có một viên phỉ thuý, mặc dù rất nhỏ, nhưng đích thật là phỉ thuý.”

“Bổn vương không nói được.” Da Lạc Tư Đặc Lặc bỏ xuống năm chữ, rời đi.

Trong lòng oán giận, đối với tiểu hồ ly này, quả nhiên không thể quá khách khí, mặt đen lại, viên phỉ thuý này là sỉ nhục cả đời hắn, nhưng cũng là… kí ức đẹp nhất.

Quyển 5 – Chương 4:   Bởi vì

Da Lạc Tư Đặc Lặc là một phần tử nóng lòng, hoặc là nói hắn muốn làm chuyện này, đối với hắn mà nói quá trọng yếu, cho nên mới vội vã như vậy.

Thiên Nguyệt Triệt tới Tề quận ngày thứ hai, cùng Đàn Thành quan sát Tề quận một lần, đứng trên thành nhìn bao quát Tề quận, Thiên Nguyệt Triệt không thể không thừa nhận Da Lạc Tư Đặc Lặc đúng là nhân tài trị quốc.

“Chủ nhân quản lý Tề quận hao tốn rất nhiều tâm tư.” Quỳnh Liên chân thành nói, “Tổ tiên tới đất phong Tề quận từ thời tổ tiên Thiên Nguyệt, ở Mạn La đế quốc, nơi này đích thật là một khối lãnh địa phong phú, nhưng dù lãnh địa có tốt hơn nữa, nếu không có hiền tài, nó cuối cùng cũng chỉ là một khối thổ địa không thể di động mà thôi.

Trải qua trăm năm, chủ nhân của Tư Đặc Lặc cũng đổi mấy lần, thế giới càng ngày càng tiến bộ, nhưng Tề quận lại càng ngày càng rơi phía sau, cho đến khi phụ thân của chủ nhân cũng chính là ngoại công của tiểu vương gia cai quản.”

Quỳnh Liên vừa nói vừa nhìn phương xa.

Thiên Nguyệt Triệt tỉ mỉ nghe, hẳn ngoại công của hắn là người dã tâm thật lớn trong miệng Da Lạc Tư Đặc Lặc.

“Nghe cữu cữu nhắc qua.” Thiên Nguyệt Triệt đạm nói.

“Lúc tiểu thư gả cho bệ hạ không lâu, ngài đã qua đời, Tề quận rơi vào tay chủ nhân, đấu tranh trong quận vương phủ cũng bắt đầu mở màn, chủ nhân từ nhỏ lớn lên ở đế đô, chính là con tin mà mọi người thường nói, Tề quận vương phủ đưa con tin đến đế đô, nhưng thật ra cũng là quân cờ lão Vương gia sắp xếp.

Cho nên đối với Tề quận hắn rất xa lạ, quận vương phủ con cháu đông đúc, tuy chủ nhân sở hữu rất nhiều tốt đẹp, nhưng cố gắng bỏ ra so với người khác càng nhiều hơn, mà sở dĩ hắn làm vậy, cũng vì một câu nói của bệ hạ.”

“Bệ hạ? Phụ hoàng?” Thiên Nguyệt Triệt nghĩ cũng phải, bởi vì Da Lạc Tư Đặc Lặc mắng phụ hoàng là cáo già.

“Ân, phụ hoàng của tiểu vương gia, dù không quan tâm thiên hạ, nhưng thiên hạ vẫn nằm trọn trong tay bệ hạ.” Đối với nam nhân cao cao tại thượng kia, Quỳnh Liên là bội phục, “Năm đó, thời điểm chủ nhân bị đưa tới đế đô làm con tin, thuộc hạ cũng là người hầu của hắn, khoảng thời gian chủ nhân chân chính vui vẻ là lúc ở đế đô, dù hắn là con tin, nhưng thân phận tiểu vương gia của Tề quận còn tại, huống chi còn có chỗ dựa kia.

Cho nên chủ nhân sống ở nơi đó thực hạnh phúc, đây cũng chính là lý do một nửa khác của Mạn la lệnh nằm trong tay chủ nhân, nhưng bệ hạ vẫn như cũ không hề đề phòng, năm đó bệ hạ xuất thủ tương trợ, ở trong lòng chủ nhân là hữu tình đáng quý.

Huống chi, giang sơn Mạn La vẫn do người kia bảo vệ, cuối cùng tâm chủ nhân bị vây khốn, vì thế chủ nhân mới mắng bệ hạ là cáo già, bởi vì bệ hạ không uổng người nào, khiến chủ nhân cam tâm tình nguyện thống trị tốt Tề quận, không chút dị tâm.”

“Nga?” Thiên Nguyệt Triệt khiêu mi, có chút nghi ngờ, “Vậy hôm nay Quỳnh Liên tiên sinh đem chuyện này nói cho cho bổn điện là vì cái gì?”

“Tiểu vương gia đừng hiểu lầm, thuộc hạ không có toan tính gì, chẳng qua là hy vọng… Chủ nhân có thể hạnh phúc, bởi vì… Người kia đã thành hôn, ngay lúc chủ nhân vội vàng về Tề quận liền thành hôn.” Thanh âm Quỳnh Liên lộ ra một chút bất đắc dĩ.

Hắn nhìn Da Lạc Tư Đặc Lặc lớn lên, giữa bọn họ tựa như bằng hữu, cũng tựa như phụ tử.

Thiên Nguyệt Triệt khó hiểu, vậy tại sao Da Lạc Tư Đặc Lặc muốn hắn mang binh tạo phản?

“Ý của chủ nhân là, tiểu vương gia tạo phản là danh chính ngôn thuận, tiểu vương gia có biết ngày đó bệ hạ nói gì không, lại khiến chủ nhân cam tâm tình nguyện bán mạng vì bệ hạ, thậm chí không để ý đến gia tộc Tư Đặc Lặc?”

“Phụ hoàng?” Thiên Nguyệt Triệt cười, “Hẳn có liên quan tới người kia.” Đây là việc phụ hoàng sẽ làm, nhưng Da Lạc Tư Đặc Lặc cũng là hồ ly, cư nhiên lại bị khống chế.

“Từ xưa tới nay, tình yêu chính là thanh kiếm sắc bén, có lẽ tương lai tiểu vương gia cũng được nếm thử, tiếng người đáng sợ, trừ phi ngươi đứng ở nơi cao nhất kia.” Lời Quỳnh Liên, Thiên Nguyệt Triệt hiểu rõ, chờ chuyện của hắn và phụ hoàng bị công bố, chính là thời điểm tiếng người đáng sợ, nhưng vậy thì sao?

Thiên Nguyệt Triệt khinh thường cách nhìn của người khác, cũng không cần người khác chúc phúc, cuộc đời này có được thực tâm của nam nhân kia đã đủ, hừ, lời đàm tiếu là vô tội, nhưng vô tội này có bao nhiêu vô tình, sợ là người trong cuộc mới hiểu.

Thiên hạ phản đối, hắn liền phá thiên hạ.

“Tiểu vương gia và chủ nhân lập trường bất đồng, năm đó chủ nhân không có bối cảnh như tiểu vương gia, bên cạnh hắn chỉ có thuộc hạ, Tề quận vương phủ vẫn còn trong tay lão vương gia, mà người nọ, người nọ vô tình vượt qua sự tưởng tượng của mọi người.

Thuộc hạ không khỏi tò mò, người nọ có tình cảm sao? Sợ là không có đi, người nọ chỉ trung với một mình bệ hạ.”

Nghe Quỳnh Liên nhắc tới người nọ không chỉ một lần, Thiên Nguyệt Triệt hiếu kì, người nọ rốt cuộc là ai?

“Người nọ là chánh soái nắm giữ tam quân tướng lãnh của Mạn La đế quốc, huynh đệ kết nghĩa của bệ hạ, thân vương —– Liệt La Tư Á.”

Cái gì? Còn có nhân vật này? Thiên Nguyệt Triệt có chút nghi ngờ, vì sao hắn không biết đến sự tồn tại của người này, phụ hoàng cũng chẳng bao giờ nhắc tới, hắn liền quay đầu nhìn về phía Đàn Thành.

“Á thân vương từ lúc điện hạ ra đời chẳng bao giờ trở lại đế đô, cho nên điện hạ không biết cũng là chuyện dễ hiểu.” Đối với chiến thần truyền thuyết kia, Đàn Thành cũng chỉ nghe qua danh tiếng.

“Như vậy lần này bổn điện lên chiến trường, sẽ chạm trán người nọ?” Mặc dù Thiên Nguyệt Triệt hỏi, nhưng ngữ khí là khẳng định, nguyên lai Da Lạc Tư Đặc Lặc muốn ép người nọ xuất chiến.

“Tiểu vương gia quả nhiên thông tuệ, không sai, nếu là chủ nhân chinh phạt, danh bất chính, ngôn bất thuận, người nọ sẽ cho là một cuộc vui đùa, y trốn chủ nhân không kịp, tất nhiên sẽ không nghênh chiến, nhưng tiểu vương gia thì khác, tiểu vương gia mang dòng máu của Thiên Nguyệt gia tộc và Tư Đặc Lặc gia tộc, nếu tiểu vương gia muốn làm hoàng đế, chắc chắn có rất nhiều người sẽ tin, dù sao đế vương vị, rất nhiều người ham muốn.” Quỳnh Liên nói, với tính cách của Da Lạc Tư Đặc Lặc, tự nhiên sẽ không giải thích, nhưng Quỳnh Liên có chút sợ, sợ Thiên Nguyệt Triệt bỏ dở giữa chừng, cho nên tỉ mỉ nói ra.

“Quỳnh Liên, tâm tư của ngươi, bổn điện biết được, nếu bổn điện đáp ứng trò chơi này, liền sẽ không bỏ dở giữa chừng, dù sao cữu cữu tuổi đã lớn, nên tìm người gả đi, ha ha ha…” Thiên Nguyệt Triệt cười đắc ý, đắc ý tới cực điểm, cười đến mức ho khan, cái này gọi là vui quá hóa buồn.

Quỳnh Liên đưa mắt nhìn sang Đàn Thành, tựa hồ muốn nói, ngươi và hắn hoàn toàn đối lập, làm sao lại thành thị vệ của hắn?

Đàn Thành khiêu mi, cũng là ý tứ kia, ngươi và Da Lạc Tư Đặc Lặc còn không phải như vậy?

Rõ ràng là hai ngươi vô cùng nghiêm túc, lại đi theo hai chủ tử thực tùy hứng.

Hôm sau

Da Lạc Tư Đặc Lặc dẫn Thiên Nguyệt Triệt đi tới quân doanh, Da Lạc Tư Đặc Lặc cẩn thận giới thiệu mọi người cho Thiên Nguyệt Triệt, khiến Thiên Nguyệt Triệt có cảm giác, nam nhân này đang chuẩn bị hậu sự.

Ném bất an trong lòng sang một bên, Thiên Nguyệt Triệt cẩn thận lắng nghe, đồng thời liếc mắt nhìn hắn.

Hẳn là tang thương, nghe chuyện cũ của hắn và người nọ, Thiên Nguyệt Triệt cảm thấy bao quanh sự kiêu ngạo của nam nhân này, là một tầng tang thương cùng tịch mịch thật sâu.

Hai nam nhân cùng đứng ở trên cao, nhưng không cách nào bỏ qua thế tục, cho nên khi hắn thừa nhận Thiên Nguyệt Thần thương hắn, mới khiến Da Lạc Tư Đặc Lặc sợ ngây người.

Yêu, ở có đôi khi, phải nói rõ.

Quân đội của Tề quận phi thường giữ nghiêm quân kỷ, mới tiếp xúc ngắn ngủi, Thiên Nguyệt Triệt liền thấy rõ, Da Lạc Tư Đặc Lặc rất có tài, Thiên Nguyệt Triệt nghĩ, về điểm này, hẳn thân vương thống lĩnh tam quân kia cũng không tệ.

Cho nên, Da Lạc Tư Đặc Lặc thật sự muốn phân cao thấp với người nọ.

“Thế nào, coi trọng ta?” Ánh mắt hài hước nhìn Thiên Nguyệt Triệt, Da Lạc Tư Đặc Lặc dừng lại quan sát, tiểu hồ ly lại đang đánh chủ ý gì.

“Nếu ngươi có thể khiêu chiến phụ hoàng, ta liền thừa nhận, ta coi trọng ngươi.” Thiên Nguyệt Triệt cũng hài hước nói.

“Thiết.” Khiêu chiến Thiên Nguyệt Thần? Da Lạc Tư Đặc Lặc chưa từng nghĩ tới, năm đó chuyện bị y ức hiếp khắc quá sâu, đối với Thiên Nguyệt Thần hắn có thể trốn liền trốn, nhưng với người nọ luôn theo cạnh Thiên Nguyệt Thần, hắn vẫn len lén muốn gặp.

Thân ảnh cao lớn kia, lúc hắn bị thương, liền ôn nhu ôm hắn tới chỗ trị liệu sư, ở đế đô tịch mịch, cho tới bây giờ không ai hiểu, thân phận của hắn hết lần này tới lần khác lại khó xử như vậy.

Ngày đó, lần đầu tiên hắn thấy nam nhân kia nổi giận, vì hắn mà tức giận, cuối cùng nếu không phải Thiên Nguyệt Thần ngăn cản, bao nhiêu con cháu quý tộc sẽ bị y phế đi.

Nhưng ngày đó, hắn cũng biết bí mật trong lòng người kia, Thiên Nguyệt Thần, là sự tồn tại không thể thay thế.

… …

“Bệ hạ, phía trước chính là Á thân vương phủ, ngài quả thật muốn?” Sắc mặt Nặc Kiệt có chút bận tâm, năm đó chuyện giữa Thiên Nguyệt Thần, Á thân vương cùng Tề quận vương, hắn so với ai khác cũng rõ ràng hơn.

Tề quận vương ngưỡng mộ Á thân vương, bất đắc dĩ trong mắt thân vương chỉ có bệ hạ.

“Nhiều năm như vậy, sớm nên có một kết quả, năm đó quá khinh cuồng, khiến bằng hữu tốt nhất không bước vào đế đô một bước, vẫn luôn tiếc nuối, tình và yêu, ta chưa bao giờ hiểu, nếu không phải là Triệt nhi, ta cũng không muốn hiểu, nhưng khi hiểu rõ, mới phát hiện, vết thương năm đó quá sâu, bất kể là Á, hay là Da Lạc, ngoài Nặc Kiệt ngươi, là bằng hữu ta quan tâm nhất.”

Quyển 5 – Chương 5:   Mưu kế

Hai người đồng dạng kiêu ngạo đứng thật xa nhìn nhau, lỗ mảng và táo bạo của tuổi trẻ đã chôn vùi theo thời gian.

So với thân hình thon dài của Thiên Nguyệt Thần, Liệt La Tư Á thuộc về loại nam nhân khôi ngô, nhìn tử bên ngoài, Thiên Nguyệt Thần là nam nhân ôn văn nho nhã, lúc cười, đôi mắt hoa đào thập phần câu nhân.

Mà Liệt La Tư Á là nam nhân lãnh khốc, hắn không biết cười, nếu có một ngày hắn cười, vậy mới thật sự đáng sợ.

Khuôn mặt cương nghị mang theo vài tia lệ khí, đôi mắt hẹp dài tuấn tà, đưa mắt nhìn từ xa mà đến gần Thiên Nguyệt Thần, nam nhân đã từng là thần của hắn.

Song thời điểm gặp lại một lần nữa, giữa hai người thực an tĩnh, thật lâu sau hai người đồng thời cười to, hết thảy đều đã qua.

“Ta nghĩ ngươi vĩnh viễn sẽ không bước vào Á thân vương phủ nửa bước.” Liệt La Tư Á mở miệng, thanh âm thêm vài phần cố tình gây sự.

“Bởi vì ta đã hiểu tình.” Nét mặt Thiên Nguyệt Thần nhàn nhạt, mắt nhìn phương xa, không ai biết, y đang nhìn cái gì.

Dù sao thiên địa không có điểm cuối.

Liệt La Tư Á cũng cười khẽ, đã từng vì nam nhân này không hiểu tình, cho nên tâm giao ra chẳng bao giờ nghĩ tới hồi báo, chân chính bị thương tổn là, nam nhân này muốn mình tiếp thu Da Lạc.

Nghĩ đến người từng bước ép sát mình, chân mày Liệt La Tư Á thoáng nhíu lại, gần đây thu cấp báo, người nọ lại dám tạo phản.

Hắn quả nhiên là đang từng bước thúc ép mình a.

“Ta có vinh hạnh ở sinh thời, nghe được ngươi nói như vậy.” Rốt cuộc là nam nhân cao ngạo, cho nên trong cuộc đời hắn không có hai chữ khuất phục.

“Thật xin lỗi.” Hoàng đế tồn tại như thần, có một ngày buông xuống kiêu ngạo, nói xin lỗi.

“Ha hả…” Liệt La Tư Á cười một tiếng, “Ngươi không cần nghiêm túc như thế, ngươi không nợ ta cái gì, ngươi xuất hiện ở nơi này, hẳn cũng là vì Da Lạc, nghe nói lục điện hạ của ngươi tạo phản, cũng đúng, người dung hợp huyết mạch của Thiên Nguyệt gia tộc và Tư Đặc Lặc gia tộc, hiển nhiên sẽ nhớ đế vị.”

“Không.” Thiên Nguyệt Thần cũng cười, “Không phải vì Da Lạc, cũng không phải vì lục hoàng tử của ta.”

Lời nói lộ ra ôn nhu, làm Liệt La Tư Á có chút bất ngờ, nam nhân này cũng sẽ có nét mặt như vậy? Hắn hiểu được, hẳn là yêu, vừa rồi y nói, y đã hiểu tình.

“Như vậy?”

“Là vì người ta yêu.” Thiên Nguyệt Thần quay đầu, nhìn Liệt La Tư Á, nói, “Hắn là lục hoàng tử của ta, Thiên Nguyệt Triệt.”

Cái gì?

Cái này, thân vương điện hạ luôn luôn anh minh thật sự bị dọa sợ, kinh hỉ quá lớn, thật sự quá lớn, cuối cùng Liệt La Tư Á sảng lãng phá lên cười: “Ngươi được, ngươi thật giỏi a…”

“Cũng không phải, hài tử kia, là muốn đem ta ra hành hạ chết.” Thiên Nguyệt Thần không quan tâm bạn tốt cười nhạo, “Cho nên kế tiếp, ngươi phải biết làm sao chứ, Da Lạc…”

“Thiệt là, nên cho hắn chút giáo huấn.” Liệt La Tư Á vuốt vuốt huyệt thái dương, “Ta mới hưởng qua hắn một lần thôi.”

Đôi mắt tà mị nheo lại, tựa hồ Liệt La Tư Á đang nhớ lại tình yêu thời niên thiếu kia, khi đó Da Lạc cũng là thiếu niên, thân thể thiếu niên mềm dẻo như vậy, đêm hôm đó, mình muốn hắn rất nhiều lần.

Một lần lại một lần ở trong cơ thể hắn buông thả.

Một lần lại một lần dán lên lồng ngực của hắn.

Cảm giác này, sợ là rất khó tìm được trên thân thể người khác.

“Như vậy, hợp tác vui vẻ.” Thiên Nguyệt Thần rất mong đợi, đợi tới lúc tiểu hồ ly nhà y rũ đuôi.

“Hợp tác vui vẻ.” Chờ nhiều năm như vậy, cho nhiều năm như vậy, là lúc nên thu võng, chẳng qua hồ ly vào bẫy, đến lúc nào mới biết hiểu?

Tề quận khai chiến, truyền khắp thiên hạ, quân đội của Tề quận vương chiếm một phần ba Mạn La đế quốc, cuộc chiến thắng hay bại rất khó định luận.

Càng khiến người kinh ngạc chính là, hoàng đế của Mạn La đế quốc cư nhiên hạ chỉ, ngự giá thân chinh, ý chỉ vừa ra, cả nước oanh động, tam quân tướng sĩ, tinh thần tăng cao.

Nay là niên đại thái bình thiên quốc, không chỉ Mạn La đế quốc thái bình, là thiên hạ thái bình, ai nguyện ý phát động chiến tranh.

Kinh ngạc lại càng kinh ngạc, không ngờ Tề quận tướng quân không phải Tề quận vương, mà là lục hoàng tử bệ hạ sủng ái nhất, Thiên Nguyệt Triệt.

Khôi giáp bạc càng tôn thêm dung mạo như tinh linh, một ngày qua, mọi người đều nói, Mạn La đế quốc lục điện hạ quả thật tuyệt thế vô song.

Mạn La đế quốc. Đế đô. Ngự thư phòng

Ai nói ngồi trên ghế rồng ở ngự thư phòng, nhất định là hoàng đế, giờ khắc này ngồi ở đó lại là Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai, người khác là không có cơ hội ngồi xuống long ỷ, mà người này càng ngồi sắc mặt càng xanh mét.

Dựa vào cái gì, Thiên Nguyệt Thần dựa vào cái gì một lần lại một lần bóc lột sức lao động của mình, không dựa vào cái gì, chỉ bởi vì mình coi trọng nhi tử của người ta.

Cốc cốc cốc…

Ngự thư phòng truyền đến tiếng gõ cửa, khuôn mặt vốn băng lãnh càng thêm lạnh lùng.

Cửa bị đẩy ra, người vô lễ như thế, toàn bộ hoàng cung có thể đếm được trên đầu ngón tay.

“Phụ thân.” Đi vào là Trữ quý phi, nữ nhi của y.

Nữ nhi? Mặt càng thêm thâm trầm vài phần, xưa nay y không có hảo cảm với nữ nhân, cho dù là nữ nhi của y cũng thế.

“Chuyện gì?” Lạnh giọng dò hỏi.

Trữ quý phi rụt cổ, xưa nay nàng cũng sợ hãi phụ thân này.

“Phụ thân, khách quý từ Anh Túc đã đến sao?” Trữ quý phi ngồi xuống ghế, tự mình rót trà, đang muốn uống, lại thấy Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai híp mắt nhìn nàng.

Đặt chén trà xuống, ngồi thẳng, bất đắc dĩ, nàng thực sợ phụ thân: “Nữ nhi mới thấy hai thị vệ, nữ nhi chắc chắc, hai người này không phải là người trong hoàng cung, gặp nữ nhi, cũng không quy củ hành lễ.”

Mắt Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai nheo lại, trong lòng bởi vì lời của Trữ quý phi mà kinh ngạc, Thiên Nguyệt Thần mới cách cung, liền có người xa lạ giả mạo thị vệ vào hoàng cung?

Hiển nhiên không phải người của Anh Túc đế quốc, Anh Túc hoàng đế vẫn còn ở trướng bồng ngoài hoàng thành, muốn mình đích thân đi nghênh đón, chỉ vì chuyện ma vũ đại hội lần đó.

Cái rắm, mình nào rảnh như vậy.

Lúc này hoàng cung trăm công nghìn việc, đương nhiên không rảnh mà đi, về phần bệ hạ, hừ, người thương của Anh Túc hoàng đế có quan hệ thân thiết với tiểu điện hạ, y mới không sợ.

“Phụ thân… Phụ thân…”

Thấy Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai nhìn mình chằm chằm, tim Trữ quý phi đập như sấm, đương nhiên là bị hù dọa.

“Còn nhớ được tướng mạo của bọn họ chứ?” Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai suy tư hỏi, ánh mắt có chút âm trầm, Trữ quý phi càng thêm sợ, dù nàng là nữ nhi duy nhất của y.

Mẫu thân chết, phụ thân cũng không tái giá, thời điểm chưa gả cho bệ hạ, nàng là một đại tiểu thư, tâm tư của nàng thật ra rất đơn thuần, cũng không suy nghĩ nhiều, có thể sống tốt ở nơi ngươi lừa ta gạt này, toàn bộ nhờ phụ thân.

Mặc dù Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai đối với nữ nhân không có hảo cảm, nhưng Trữ quý phi vẫn là hài tử của y, hiển nhiên không thể để người khác hại nàng.

“Không nhớ rõ, người nọ cúi đầu, nữ nhi không lưu ý.”Trữ quý phi ngẫm nghĩ một lát, đáp.

Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai khóa chặt lông mày, gật đầu, khoát tay bảo Trữ quý phi lui ra, Trữ quý phi cũng cảm không thú vị, vốn tưởng khách quý từ Anh Túc đế quốc tới, muốn đi gặp, lúc này nếu không phải, liền tính toán trở về.

Chẳng qua lúc nàng đi tới cửa, nghe thấy Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai nói: “Trên người của ngươi dùng hương thơm gì?”

Mùi vị có chút đặc thù, tựa hồ đã từng ngửi được ở đâu đó.

“Phụ thân cũng cảm thấy dễ ngửi?” Trữ quý phi nhất thời hăng hái trở lại, “Đây là nữ nhi lãnh giáo được từ chỗ Thư phi muội muội.”

Thư phi?

Thân ảnh Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai ngồi trên ghế nháy mắt đã đi tới trước mặt Trữ quý phi: “Ngốc tử.”

Miệng mắng, tay lại liên tục điểm mấy cái trên người Trữ quý phi, sau đó mở bàn tay ra, lòng bàn tay dán tại ngựcTrữ quý phi, cũng không cậu nệ nam nữ thụ thụ bất thân.

Lực lượng ôn nhuận tập trung trong lòng bàn tay Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai, tay Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai di động, đi tới cổ Trữ quý phi, sau đó dùng lực.

Ọc…

Máu tươi màu đen từ miệng Trữ quý phi tràn ra, nhuộm đẫm mặt đất ngự thư phòng.

Mùi máu tươi tản mát, dẫn tới cao thủ trong hoàng cung lặng lẽ đi vào.

“Chuyện gì xảy ra?” Mạc Tà là người đầu tiên chạy tới ngự thư phòng, không tiếng động đi vào, khiến Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai cũng cảm thấy kinh ngạc, ngay sau đó Kim và Thổ đồng thời chạy tới.

Đương nhiên Liệt La Đặc chưa đạt đến trình độ này, hắn là đi theo Kim tới.

Song, khi bọn họ nhìn thấy Trữ quý phi mặt trắng bệch bị dọa ngất, cùng máu tươi trên mặt đất, đầu tiên là sửng sốt, theo sau đồng dạng nghi hoặc nhìn Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai, nhưng thật ra mọi người đều hiếu kì.

Chẳng nhẽ nam nhân lạnh lùng này, lại giết con gái của mình.

Thấy bọn họ cũng miễn cưỡng xem như là nhân vật có tiếng nói, Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai lại nhức đầu: “Nàng bị người hãm hại.”

Cũng không muốn giải thích, chẳng qua là, ánh mắt của đám người kia càng ngày càng quỷ dị, quỷ dị tới mức khiến y kinh hãi, kinh hãi này không phải là sợ hãi, mà là ngại phiền phức.

“Hãm hại?” Mạc Tà nhíu mày, hậu phi trong hoàng cung hãm hại lẫn nhau, là chuyện không nhỏ.

“Ân.” Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai gật đầu, “Đoán chừng có người thân phận bất minh xông vào.”

Sau đó y đưa mắt nhìn sang Liệt La Đặc: “Hay là phiền toái Hồi Giác thiếu gia ra ngoài hoàng thành, bảo Anh Túc quốc quân ở bên ngoài đợi thêm vài ngày, dù sao trong cung cũng không an toàn.”

Tốt nhất vĩnh viễn đừng vào.

Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai nghĩ, bất quá chỉ nghĩ, không nói thẳng ra.

Liệt La Đặc gật đầu, không biết ý tưởng thật sự của Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai.

Tề quận

Tiểu hồ ly nào đó cong đuôi lên, mấy ngày qua cuộc sống phi thường thoải mái, đương nhiên, nơi này không ai quản, muốn thế nào liền thế đó.

“Tiểu vương gia, điểm tâm mới ra.” Tỳ nữ đặt điểm tâm xuống, tầm mắt không khỏi nhìn Thiên Nguyệt Triệt thêm vài lần, da thịt thủy nộn bóng loáng, thật không hiểu được, vì sao có người tinh xảo như vậy.

Vốn tưởng vương gia nhà mình đã đủ xinh đẹp, nhưng nhìn tiểu vương gia, mới phát hiện, đó là hai loại hoàn toàn bất đồng.

Thiên Nguyệt Triệt nheo mắt, hướng về phía tỳ nữ đang đỏ mặt, thấp giọng nói: “Uy bổn điện.”

 

 

 

Để lại bình luận

2 phản hồi

  1. Ô, hoa đào bắn tứ phía a~~~~~

    Trả lời
  2. trang trang

     /  Tháng Năm 10, 2014

    ban ơi, cho mình đăng tr này trên diễn đàn Lê quý đôn nhak!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: