[Sửu nương nương] Chính văn hoàn


Chương 79:   Tức giận

Tiết vương khải hoàn về triều, Thái tử suất lĩnh văn võ bá quan, ra cửa Bắc đón chào, mọi người quỳ lạy, chờ ngự giá trở về.

Thời điểm xa giá của Tiết Quân Lương chậm rãi tới, trời bỗng nhiên hạ tuyết, nhất thời tuyết lớn trải rộng, cực kỳ đồ sộ.

Tiểu thái tử đúng là trong tuổi trưởng thành, mấy tháng không thấy, tựa hồ cao lên không ít, nó đi hài màu xanh, quỳ xuống thỉnh an, sau đó đát đát đát chạy tới.

Tiết Quân Lương xuống xa giá, đưa tay dìu Đằng Vân, mọi người vừa thấy, lại quỳ lạy lần nữa, hô Tiết vương vạn tuế, Đằng Nam hầu thiên tuế.

Tuy thời điểm Đằng Vân xuất chinh, không mấy người xem trọng hắn, đều nghĩ hắn là nịnh thần lấy sắc hoặc quân, nhưng không ngờ lại thắng một trận vẻ vang như thế, chỉ dùng mấy tháng liền dẹp xong Phụng quốc, còn bắt giữ Phụng vương, không ai dám tiếp tục xem thường hắn.

Tiết Quân Lương sai người dẫn Phụng Minh đi, tăng thêm phòng thủ, không thể có  nửa điểm sai lầm, mới cùng mọi người vào cung.

Tuy thái tử còn nhỏ, nhưng đúng như Thẩm Dực nói, đã có thể một mình đảm đương một phía, hơn nữa có Vạn Niên hầu và Đằng Thường tại kinh thủ thành, cũng không xảy ra nhiễu loạn gì.

Tiết Bội bẩm lại mọi chuyện lớn nhỏ ở kinh trong thời gian qua, Tiết Quân Lương ca ngợi Tiết Bội một hồi, rốt cục nói đến vấn đề chính.

Tiết Quân Lương nói: “Hiện giờ có thể bắt giữ Phụng Minh, tất cả đều là công lao của Đằng Nam hầu, trước kia có người không phục Đằng Nam hầu, hiện tại đã phục?”

Y nói xong, nhìn lướt qua mọi người, thấy không ai nói chuyện, vừa lòng cười một tiếng, tiếp tục nói: “Các khanh không ngại nói xem, cô nên xử trí Phụng Minh thế nào.”

Tiết Quân Lương nói xong, nhìn Tiết Bội đứng bên cạnh, nói: “Ngươi nói trước.”

Tiết Bội không ngờ Tiết vương sẽ hỏi ý kiến của mình, dù sao mình còn là một hài tử, theo bản năng nhìn thoáng qua Thẩm Dực đứng cách đó không xa.

Thẩm Dực cũng nhìn qua, hướng nó khẽ gật đầu, ý bảo nó đừng lo lắng.

Tiết Bội nói: “Nhi thần cho rằng không thể giết Phụng Minh, trước mắt đã công phá Phụng quốc, nhưng lại khiến bách tính Phụng quốc hoảng sợ, việc cấp bách là trấn an dân tâm.”

Tiết Quân Lương gật gật đầu, cười nói: “Cô cũng nghĩ vậy. Không thể giết, thì chiêu hàng, cô nên phái ai đi chiêu hàng?”

Có người nghe qua chuyện giữa Triệu Lục và Phụng Minh, mà lần này Triệu Lục cũng chiếm được công trạng, vì thế liền chế nhạo Triệu Lục: “Nghe nói lúc Triệu Lục tướng quân ở tại Phụng quốc, quan hệ với Phụng vương không tầm thường, không bằng bệ hạ để Triệu Lục tướng quân đi chiêu hàng, không chừng Phụng vương nể ân tình ngày xưa, thật sự sẽ đầu hàng.”

Triệu Lục nghe thế, trong lòng cười khổ một tiếng, y hiển nhiên biết trong triều có nhiều người khinh thường mình, nhưng không có lên tiếng.

Tiết Quân Lương trầm mặc một hồi, thu phản ứng của Triệu Lục vào trong mắt, mở miệng nói: “Triệu Lục là tâm phúc của cô, qua nhiều năm như vậy cũng vất vả cho y, cô không đành lòng tiếp tục khiến y lao tâm lao lực, còn ai có thể đi chiêu hàng, Thẩm Dực, ngươi sao? Ngươi luôn luôn túc trí đa mưu, sao không thấy ngươi chờ lệnh?”

Thẩm Dực nói: “Bệ hạ quá khen, mặc dù vi thần có chút khôn khéo, nhưng cửa ải Phụng vương, vi thần tự hỏi phá không được.”

“A? Đây là cớ gì ? Phụng Minh là mãnh thú hay nước lũ? Ngay cả ngươi cũng không dám đi?”

Thẩm Dực cười nói: “Phụng Minh đều không phải mãnh thú hay nước lũ, bất quá hắn là người điên… Vi thần nghe nói Phụng vương đã điên, dù thần có khôn khéo, cũng không thể nói chuyện với người điên.”

Tiết Quân Lương đột nhiên cười một tiếng, nói: “Hảo hảo…”

Mọi người không biết y nói hai tiếng “Hảo” là có ý gì, kỳ thật Tiết Quân Lương đang khen ngợi mưu kế của Phụng Minh, y nghe qua tính cách của Phụng vương, tâm cao khí ngạo, có lẽ ép hắn đầu hàng so với chết còn khó chịu hơn, được Thẩm Dực nhắc nhở, rốt cục Tiết Quân Lương đã biết, hóa ra Phụng Minh giả điên, thử hỏi cho dù tài trí hơn người, làm sao có thể cùng kẻ điên phân rõ phải trái, sao có thể khuyên kẻ điên quy hàng.

Đằng Vân từ đầu đến cuối cũng chưa nói một câu, Tiết Quân Lương cũng không tính toán để hắn đi chiêu hàng, y biết rõ Đằng Vân, trung thành nhân hậu, nói chuyện thẳng thắn, hơn nữa tâm địa quá tốt, không thích hợp đi chiêu hàng.

Tiết Quân Lương thấy mọi người im lặng, lập tức cười nói: “Chuyện này đặt sang một bên, chờ các khanh có ý tưởng rồi nhắc lại, còn có một việc khác, cô muốn hiện tại nhắc tới…”

Y nói xong dừng một chút, quét mắt nhìn mọi người, mới nói: “Chuyện này lúc trước cô cũng đề cập qua, nhưng các khanh đều có ý kiến, cho nên cuối cùng không bệnh mà chết, như vậy hiện tại chuyện xưa nhắc lại, chắc các ái khanh cũng không có dị nghị quá lớn.”

Y vòng vo như thế, khiến các đại thần trên điện đều không hẹn mà cùng căng thẳng, cũng biết chắc chắn Tiết vương muốn nói tới đại sự, hơn nữa đã nói đến mức này, nếu có người phản đối, khả năng sẽ chịu sự tức giận của Tiết vương.

Tiết Quân Lương rốt cục nói: “Cô nghĩ… Thân phận Đằng Nam hầu cao quý, tính tình trung hậu, hơn nữa lập nhiều chiến công, có hắn bên cạnh khuyên giải, là phúc khí cô tu luyện ba kiếp, vẫn là câu nói kia, cô muốn lập Đằng Nam hầu vi hậu, không biết các khanh có ý kiến gì.”

Y nói xong, nhất thời không ai lên tiếng, đều là ngươi xem ta ta xem ngươi, tiểu thái tử Tiết Bội ngẩng đầu nhìn thoáng qua Đằng Vân, mà Đằng Vân trăm triệu không nghĩ đến Tiết Quân Lương muốn nhắc tới chuyện này, kinh ngạc nhìn về phía Tiết Quân Lương.

Tiết Quân Lương nói: “Đằng khanh a, ngươi lại đây.”

Đằng Vân hơi hơi ngẩng đầu, đi qua, bước lên ngọc giai, lúc này Tiết Quân Lương mới nói: “Hẳn mọi người đã nghe công tích của Đằng Nam hầu tại Minh Thủy, hắn lập kỳ công, bắt giữ Phụng quốc đại tướng Tề Tử Kết, nói thật, thời điểm hắn xuất chinh, có rất nhiều người chế giễu, chẳng qua Đằng khanh không phụ kỳ vọng của cô. Hắn là nhân tài, tài đức vẹn toàn, có thể phục nhân, người như vậy không thể lập hắn vi hậu sao?”

Đại thần trên điện nghe xong lời của Tiết Quân Lương, càng không ai dám nói gì, từ xưa đến nay đế vương có một hai nam sủng nam phi cũng không đáng ngạc nhiên, nhưng không có đế vương nào lập nam hậu, trong tiềm thức của những người này, nam sủng đều là tiểu nhân lấy sắc hoặc quân, ít có danh sĩ, cho nên nhất thời không thể tiếp thu.

Thẩm Dực thấy thế, bước ra nửa bước, thấp người quỳ trên mặt đất, dẫn đầu nói: “Bệ hạ nói đúng.”

Có người đầu tiên tỏ thái độ, người phía sau cũng liền sôi nổi lên tiếng, lập tức các đại thần đều quỳ xuống, như sợ chậm trễ, đồng thời hô: “Bệ hạ nói đúng.”

Tiết Quân Lương vừa lòng gật gật đầu, cười nói: “Nếu tất cả mọi người đồng ý lời của cô, vậy chuyện lập hậu sẽ không có dị nghị ? Liền bắt tay vào chuẩn bị thôi.”

Tiết vương thôn tính Đằng quốc và Phụng quốc, vọng mắt mà nhìn, đều là Tiết thổ, Tiết Quân Lương sai người dán cáo thị, miễn trừ thuế má, lại phái người đưa lương thảo tới Phụng quốc, để quan viên địa phương trấn an dân chúng, đồng thời phát cháo và dựng lều cho dân chạy nạn.

Bách tính nào có tâm tư trung quân như triều thần, ai có thể cho bọn họ ăn no, thời điểm lưu lạc không phải chịu đói lại có chỗ ở, không hàng năm trưng binh, không hàng năm hà quyên, quân vương sáng suốt, bọn họ sẽ quy thuận.

Mà các bá quan văn võ của Phụng quốc quy thuận đều được phong thưởng, không vì là hàng thần mà bị khinh thường, một số người có khát vọng hiển nhiên nguyện ý quy thuận.

Tuy kẻ phản nghịch không thiếu, thường thường gây xôn xao một phen, nhưng cũng không có ảnh hưởng gì lớn, cho tới nay xem như là an bình.

Triệu Thống vì có công, thăng quan, được phong tướng quân.

Y đi vào lao, lao tốt nhìn thấy y liền cúi đầu khom lưng cười nói: “Triệu tướng quân, ngọn gió nào đưa ngài tới đây, trong lao rất loạn, khiến ngài chê cười.”

Triệu Thống không để ý gã nịnh bợ, bảo lao tốt dẫn vào trong, đi đến tận cùng, một người mặc bố y rách nát ngồi trong phòng giam, mặt hướng về phía tường, không biết đang nghĩ gì.

Lao tốt mở cửa ra, hô một tiếng, “Lữ Thế Thần.”

Lữ Thế Thần không nhúc nhích, vẫn nhìn vách tường, Triệu Thống bước vào phòng, định nhãn nhìn lên, hóa ra trên tường đều dùng đá khắc chữ, không phải thơ thì là phú.

Triệu Thống bảo lao tốt lui xuống, qua nửa ngày mới lên tiếng: “Lữ tướng biệt lai vô dạng?”

Rốt cuộc ánh mắt Lữ Thế Thần thay đổi, nhìn chằm chằm vách tường, híp mắt, nói: “Nếu tướng quân tới khuyên hàng, không cần tốn võ mồm, vẫn là câu nói kia, Lữ mỗ là thư sinh cổ hủ, chỉ biết là ngu trung.”

Triệu Thống nhìn hắn, lại nửa ngày không mở miệng, như không nghe được lời của y, sau đó nói: “Lữ Thế Thần, ngươi là danh sĩ, cũng nên biết Tiết vương văn thành võ đức, bình tĩnh mà xem xét, ngài là quân chủ anh minh, chẳng lẽ ngươi không muốn thi triển khát vọng sao? Ngươi không muốn thấy, dưới sự phụ tá của ngươi, thiên hạ thái bình sao? Ngày ngày nhìn vách tường ngâm thơ đối nghịch, là chí hướng của ngươi sao?”

Lữ Thế Thần cười một tiếng, cổ họng có chút khàn khàn, hắn ngẩng đầu nhìn Triệu Thống, tựa hồ đang nhìn một hài tử không hiểu thế sự, “Được làm vua thua làm giặc, chẳng lẽ tướng quân không hiểu sao, làm gì nhiều lời nữa đâu? Quân vương đã không còn, sao thần tử còn nói đến khát vọng…”

Triệu Thống thở dài, nói: “Phụng Minh không chết.”

Lữ Thế Thần mãnh liệt đứng lên, bởi vì ngồi lâu, đứng lên liền lảo đảo, phải dựa vào vách tường.

Triệu Thống muốn đưa tay đỡ, nhưng nửa đường thì dừng lại.

Hai mắt Lữ Thế Thần sáng quắc nhìn y, run giọng nói: “Phụng vương còn sống.”

“Hiển nhiên còn sống.”

Lần đầu tiên Triệu Thống nhìn thấy người luôn luôn phong đạm vân khinh như Lữ Thế Thần kích động, lại có vẻ mặt khó có thể bình tĩnh như vậy, khiến Triệu Thống không khỏi chấn động.

Lữ Thế Thần bỗng nhiên quỳ xuống đất, nói: “Tướng quân còn nhớ rõ lời đã nói với Lữ mỗ chứ, nếu tướng quân còn nhớ rõ, Lữ mỗ khẩn cầu tướng quân, phóng Phụng vương một con ngựa.”

Triệu Thống nói: “Ngươi không cầu ta thả ngươi, ngươi ngược lại cầu ta thả hắn, đây là trung quân của ngươi sao? Ngươi quả nhiên cổ hủ.”

Lữ Thế Thần im lặng, Triệu Thống lại nói: “Ta không có khả năng đáp ứng ngươi, cho dù ta đáp ứng ngươi cũng không làm nên chuyện gì, chắc chắn ngươi cũng hiểu…”

Y thấy ánh mắt của đối phương trở tối, tựa hồ còn cười khổ, không đành lòng nói: “Ngươi yên tâm, đại vương sẽ không giết Phụng Minh, về tình về lý đều không thể giết hắn, nhưng một ngày Phụng Minh không hàng, liền một ngày không thể thấy ánh mặt trời.”

Lữ Thế Thần đã sớm đoán được điều này, nhưng vẫn cứ thất thần, lảo đảo muốn té xuống đất.

Triệu Thống muốn thán một tiếng “Cần gì như thế”, chẳng qua nếu là y, y cũng sẽ làm vậy, chỉ có thể xoay người nói: “Ta sẽ phân phó lao tốt không làm khó dễ ngươi, nếu ngươi nghĩ thông suốt, lại cùng ta nói.”

Y nói xong, rời đi, lao tốt vội vàng đến khóa cửa.

Tiết Quân Lương sai người bắt đầu chuẩn bị đại điển phong hậu, y không ở kinh thành một thời gian lâu, có rất nhiều chuyện chờ y xử lý, nhiều ngày qua đều bận túi bụi, may mà Đằng Vân ở cạnh giúp y.

Tiết Quân Lương bỗng nhiên có chút cảm khái, y và Đằng Vân rất ăn ý, giống như đã ở cùng nhau mười năm hai mươi năm, chỉ cần liếc liền hiểu đối phương muốn gì.

Tiết Quân Lương vừa phê xong tấu chương, đưa tay nhu huyệt thái dương, đang muốn đi xem Đằng Vân, chợt nghe Khương Dụ nói: “Bệ hạ, Triệu Lục tướng quân cầu kiến.”

Tiết Quân Lương biết không phải chuyện tốt gì, nhưng không thể không gặp, đành bảo Khương Dụ dẫn Triệu Lục vào.

Sau khi đi vào, đầu tiên Triệu Lục liền thỉnh an Tiết vương, Tiết Quân Lương cười tủm tỉm nhìn y, nói: “Cô vừa rảnh rỗi một chút ngươi đã tới rồi, có chuyện gì sao? Ngươi tới là muốn đi chiêu an phải không, nếu không phải… Cô không muốn nghe điều gì khác.”

Triệu Lục bị Tiết Quân Lương chặn trước, chỉ có thể kiên trì nói: “Mạt tướng không phải tới hiến kế, mà là…”

“Mà là cái gì?”

Tiết Quân Lương cười một tiếng, nói: “Mà là cầu tình, đúng không?”

Triệu Lục ngẩng đầu nhìn Tiết vương một cái, lập tức rũ mắt, thanh âm thực bình tĩnh, nói: “Bệ hạ anh minh, đúng.”

“Ngươi còn dám nói cô anh minh?”

Tiết Quân Lương nói: “Triệu Lục a Triệu Lục, rốt cuộc ngươi nghĩ thế nào, nhiều năm như vậy, cô chưa từng nghi ngờ sự trung thành và tận tâm của ngươi đối với cô, bên cạnh cô, ngươi là người trung thành nhất, tuy vẫn luôn ở Phụng quốc, nhưng chưa bao giờ có nhị tâm. Mà hiện tại, ngươi muốn nói gì, chính mình hảo hảo cân nhắc, đừng nói bậy.”

Triệu Lục luôn cúi đầu, nửa ngày mới mở miệng, thanh âm không tính lớn, vẫn thực bình tĩnh, nhưng tại noãn các yên ắng, lại có vẻ thực đột ngột.

“Mạt tướng biết lời của mình sẽ khiến bệ hạ không vui, chỉ tiếc mạt tướng không nói ra liền khó chịu, bệ hạ… Nếu Phụng Minh đã điên rồi, sao bệ hạ không nhân nghĩa vi thượng, tha hắn một lần, vậy dân chúng Phụng quốc cũng sẽ biết bệ hạ nhân hậu.”

Y đang nói, Tiết Quân Lương liền vỗ mạnh xuống bàn, quát: “Triệu Lục ngươi lá gan lớn.”

Tiết Quân Lương đứng dậy, bước qua bàn, tùy tay cầm lấy một tấu chương, ném trước mặt Triệu Lục, nói: “Mấy ngày nay ngươi dâng tấu chương cho cô, cô xem như ngươi hồ đồ, nhất thời hồ đồ viết lung tung, khuyên cô thả Phụng Minh, nhưng hiện tại cô thấy ngươi không phải nhất thời hồ đồ, mà ngươi thật sự hồ đồ! Cô thả Phụng Minh thế nào, ngươi hiểu rõ hắn, ngươi nói xem, cô thả Phụng Minh, để hắn chiêu binh mãi mã Đông Sơn tái khởi, hay để hắn âm thầm ám sát?”

“Bệ hạ…”

Lời Triệu Lục nghẹn tại cổ không thể nói ra, Tiết Quân Lương nói không sai, theo hiểu biết của y với Phụng Minh, nếu Tiết Quân Lương thả Phụng Minh, chắc chắn Phụng Minh sẽ không từ bỏ ý đồ.

“Được rồi.” Tiết Quân Lương thở dài, “Ngươi ở Phụng quốc nhiều năm như vậy, ngươi không đành lòng, cô có thể hiểu được, bằng không cô đã sớm bắt ngươi hỏi tội mưu phản. Mấy ngày nay ngươi cũng mệt mỏi, cô từng nói qua, xong việc này, cho ngươi nghỉ ngơi một chút, ngươi trở về đi.”

Trong lòng Triệu Lục trầm xuống, biết Tiết Quân Lương nói vậy, kỳ thật là cảnh cáo mình, nếu mình nói thêm nữa chính là tội mưu phản, cho mình nghỉ ngơi một chút, kỳ thật là thôi quan.

Triệu Lục tháo quan mạo xuống, hai tay để trên mặt đất, dập đầu nói: “Triệu Lục tính tình cứng rắn, bệ hạ trọng dụng Triệu Lục cũng xuất phát từ điểm này, nếu đã quyết định liền không hối hận, nếu bệ hạ không thể buông tha Phụng Minh, Triệu Lục cam nguyện cùng Phụng Minh chịu tội, thay hắn chia sẻ hình phạt.”

Tiết Quân Lương bị lời Triệu Lục chọc giận, đưa tay chộp tấu chương ném lên người y, cười lạnh: “Triệu Lục, ngươi điên rồi? Ngươi sống không kiên nhẫn? Cảm thấy mình công lao lớn, không kiêng nể gì?”

Triệu Lục nói: “Tội thần không dám, chẳng qua tội thần có chuyện trong lòng, nếu không làm như vậy, không thể sống thoải mái, ngược lại sống không bằng chết.”

Tiết Quân Lương lạnh lùng nhìn y, nói: “Hảo… Ngươi nghĩ vậy, cô không thành toàn ngươi, có vẻ cô không đủ rộng lượng, ngươi muốn ngồi lao, muốn ăn khổ, muốn thụ hình, vậy ngươi đi thôi, đừng hối hận.”

“Tạ bệ hạ thành toàn.”

Triệu Lục lại dập đầu, thoáng nhìn quan mạo đặt trên mặt đất, ánh mắt tựa hồ chua xót, đây là khát vọng cả đời của y…

Triệu Lục bị thị vệ áp giải, rời cung, hiển nhiên Tiết Quân Lương không nói đùa, thật sự hạ ngục.

—-

Đằng Vân vốn ở trong hậu viên của Vân Phượng cung luyện kiếm, Thụy Tuyết đột nhiên chạy tới, đôi mắt đều đỏ, trên mặt toàn nước mắt, thấy Đằng Vân liền quỳ xuống, nắm lấy góc áo của Đằng Vân, nói: “Chủ tử, chủ tử ngài cứu Triệu Lục tướng quân đi!”

Đằng Vân còn không rõ chuyện, đột nhiên có người nói Triệu Thống cầu kiến.

Vân Phượng cung là hậu cung, ngoại thần không thể vào, nhưng Đằng Vân lại là Đằng Nam hầu, cho nên Triệu Thống tới gặp Đằng Nam hầu, tựa hồ không trái quy củ.

Triệu Thống tới thực gấp, vừa thấy được Đằng Vân liền quỳ xuống dập đầu, nói: “Hầu gia, ngài đi khuyên nhủ bệ hạ, bệ hạ muốn lăng trì xử tử Triệu Lục tướng quân.”

Đằng Vân vừa nghe, có chút sững sờ nói: “Vì sao Tiết vương đột nhiên muốn giết Triệu Lục?”

Triệu Thống nói: “Tướng quân vì chuyện Phụng vương đi cầu Đại vương, không biết nói gì đó, Đại vương giận giữ, đầu tiên ném tướng quân vào ngục, lại muốn giết tướng quân.”

 Thụy Tuyết khóc ròng: “Tướng quân đó là một lòng muốn chết, nô tỳ vẫn luôn đi theo tướng quân, sao có thể không biết suy nghĩ của tướng quân, tuy tướng quân vẫn luôn nguyện trung thành với đại vương, nhưng tâm ý với Phụng vương cũng là thật, cho tới nay đều quanh quẩn tại tử lộ, hiện giờ Phụng vương lưu lạc như thế, trong lòng tướng quân nhất định không dễ chịu, y là muốn cùng Phụng vương đồng sinh cộng tử, nếu Phụng vương không sống được, tướng quân sẽ không sống một mình!”

 Thụy Tuyết nói xong lời cuối cùng, đã khóc không thành tiếng.

Trong lòng Đằng Vân xao động, đưa tay đỡ lấy bàn, hắn tự nhiên biết chuyện Triệu Lục và Phụng Minh, sao hắn không hiểu rõ tình cảm của Triệu Lục chứ, may mà lúc này hắn là Đằng Nam hầu, hắn gọi Đằng Anh, nếu không hắn và Tiết Quân Lương vẫn đang bước trên đường đối địch nhau.

Có một số việc vốn hợp tình, lại vĩnh viễn không hợp lý, Triệu Lục vì trung nghĩa, vì trung thành với Tiết quốc, không đáng trách. Mà khi kết cục đã định, Triệu Lục được giải thoát, rốt cục có thể tùy tính một hồi, có lẽ y có thể vì quốc gia của mình chết trận, lại chỉ có thể vì Phụng Minh mà sống.

Nếu trong sinh mệnh một người chỉ có nhi nữ tình trường, người này đúng là nhu nhược, chẳng qua, chỉ vì một người mà thôi.

Chương 80:   Vĩ thanh

Triệu Thống và Thụy Tuyết thấy Đằng Vân không nói lời nào, đều nôn nóng.

Đằng Vân nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ suy tư một chút, lập tức nói: “Chuyện này không thể đi khuyên nhủ, khuyên cũng vô dụng, nói không chừng kết quả trái ngược.”

Triệu Thống cho rằng Đằng Vân không muốn hỗ trợ, Thụy Tuyết che miệng khóc không thành tiếng, Đằng Vân lại nói: “Nếu Tiết vương đồng ý thả Phụng Minh đi, Lữ Thế Thần có thể quy hàng sao?”

Triệu Thống sửng sốt một chút, liền nói: “Ta đã đến nhà lao một chuyến, Lữ Thế Thần không chịu quy hàng, nhưng nếu thả Phụng Minh, cũng chưa biết.”

Đằng Vân nói: “Nếu Lữ Thế Thần đồng ý quy hàng, ta có một biện pháp, có thể cứu Phụng Minh và Triệu Lục.”

 Thụy Tuyết nói: “Là biện pháp gì? Nếu có thể khiến Đại vương thả Phụng vương và tướng quân, chắc chắn Lữ tướng sẽ nghĩ lại.”

Đằng Vân nói: “Chỗ Tiết vương, không ai có thể khuyên nhủ, y đang tức giận, đi khuyên nhủ kết quả sẽ hoàn toàn ngược lại.”

Hắn nói xong dừng một chút, lại nói: “Liền phiền toái Triệu tướng quân tới nhà lao một chuyến, tái kiến Lữ Thế Thần, bảo hắn quy hàng.”

Triệu Thống cảm thấy việc này không nên chậm trễ, liền ra cung, chạy tới nha lao.

Đằng Vân an ủi Thụy Tuyết hai câu, chính mình đi tiền điện.

Lúc Đằng Vân qua, Tiết Quân Lương đang xem tấu chương, nhưng liếc mắt một cái có thể nhìn ra, Tiết Quân Lương cũng không chuyên tâm, tựa hồ đang suy nghĩ gì đó.

Chờ Đằng Vân đến gần , Tiết Quân Lương mới phát hiện có người đến đây, ngẩng đầu lên, thấy là Đằng Vân, mới nhẹ nhàng thở ra, nhu nhu thái dương, cười nói: “Là đến dùng ngọ thiện cùng ta sao?”

Đằng Vân cười một tiếng, nói: “Bệ hạ, hiện tại đã buổi chiều, ngọ thiện sớm qua.”

Tiết Quân Lương vừa buông tấu chương vừa nói: “Vội quên giờ giấc.”

Đằng Vân nói: “Bệ hạ chú ý thân thể, không cần quá mệt nhọc chính mình.”

Tiết Quân Lương không khỏi cười nói: “Ôi chao, những lời này từ miệng ngươi nói ra, sao cảm thấy không có sức thuyết phục đâu?”

Đằng Vân nghe y chế nhạo mình, cũng có chút xấu hổ, quả thật Đằng Vân là người luôn bức bản thân tới tình trạng kiệt sức.

Tiết Quân Lương hướng hắn vẫy vẫy tay, ý bảo hắn tới ngồi, Đằng Vân ngồi xuống cạnh y, Tiết Quân Lương nói: “Ngươi có tâm sự gì sao?”

Đằng Vân sửng sốt một chút, đáp: “Không có.”

Tiết Quân Lương trêu đùa: “Ngươi nhất định là vì chuyện của Triệu Lục mà tới, bằng không người khó hiểu phong tình như Đằng khanh, sao lại đột nhiên quan tâm tới ta?”

Y thấy Đằng Vân không nói lời nào, liền biết mình nói đúng rồi: “Giữa hai chúng ta không cần nói lòng vòng, nếu ngươi muốn nói gì, cứ việc nói thẳng.”

Đằng Vân dừng một chút, rốt cục thở dài, nói: “Nói vậy chuyện của ta, bệ hạ đã biết rõ ràng, quả thật ta có tâm cầu tình thay Triệu Lục, chẳng qua lại không muốn vì y cầu tình.”

“Ngươi cũng hiểu y đúng là khiến người phải tức giận.”

“Bệ hạ sai,” Đằng Vân nghiêng đầu, nhìn Tiết Quân Lương cười nói: “Ta không phải quân vương, đời này cũng không hiểu được tâm tình của quân vương, bệ hạ có rất nhiều khó xử, đây là chuyện ta có thể hiểu được, nhưng tâm tư của Triệu Lục, ta càng hiểu rõ.”

Tiết Quân Lương nói: “A? Tâm tư của Triệu Lục là cái gì, rõ ràng là muốn chọc giận ta.”

Đằng Vân nói: “Đúng là tâm tư này, Thụy Tuyết nói đúng, Triệu Lục muốn chết, mà ta hiểu được tâm tư của Triệu Lục, là hiểu được cảm giác y muốn chết.”

Tiết Quân Lương nghe thế liền căng thẳng, đưa tay cầm chặt tay Đằng Vân, kéo tay hắn đặt bên môi, nhẹ nhàng hôn: “Ngươi nói như vậy, ta thực đau lòng.”

Đằng Vân cười nói: “Đây đều là những điều ta tự mình lĩnh hội, đối địch, trung nghĩa, thân tình, Đằng Vân không bao giờ quên được.”

Hai người vẫn luôn không đề cập đến cái tên “Đằng Vân”, lúc này đây thẳng thắn nói ra, khiến Tiết Quân Lương có một loại cảm giác như đã cách mấy đời.

Nhất thời Tiết Quân Lương không biết phải nói thế nào mới tốt, có nhiều chuyện rất khó tiếp tục đào sâu.

Đằng Vân lại nói: “Triệu Lục là trung thần, bệ hạ không nên giết y. Mới đầu ta suy nghĩ, rốt cuộc là khuyên nhủ hay không khuyên nhủ bệ hạ, nếu bệ hạ không giết y, Triệu Lục vẫn tiếp tục thống khổ, y không thích chia sẻ với người khác, hẳn bệ hạ hiểu được, tình cảm của y với Phụng Minh.”

“Vậy cuối cùng ngươi vẫn đến thay y cầu tình ?”

“Đây là tư tâm của ta.”

Đằng Vân không vội không hoãn nói: “Nói thật… Ta không muốn ngươi đeo danh sát hại trung thần, thật không dễ nghe, hùng tâm tráng chí của ngươi chỉ còn cố thủ giang sơn, liền công đức viên mãn, vì một việc này, chẳng lẽ ngươi muốn hủy chính mình sao? Cho dù lời của ta khiến ngươi mất hứng, ta cũng không hối hận.”

Nào biết hắn vừa nói xong, Tiết Quân Lương bỗng nhiên nở nụ cười: “Sao ta có thể trách ngươi.”

Y nói xong, đưa tay nắm cằm Đằng Vân, nghiêng người nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, cụng trán hắn mà nói: “Ngươi là tốt với ta, hiển nhiên ta có thể nghe ra, ta chỉ tức giận Triệu Lục cố ý chọc giận ta… Chẳng lẽ bộ dáng của ta thực sự giống ác nhân sao?”

Đằng Vân bị y đến gần như vậy, biến thành có chút không được tự nhiên, tuy hai người đã làm chuyện kia, nhưng Đằng Vân da mặt mỏng, còn chưa luyện đến trình độ lửa thiêu không trụi như Tiết Quân Lương, vì thế đành phải nhích ra sau, nhưng phía sau là tay vịn, không thể di chuyển.

Tiết Quân Lương lại dịch sang, khiến cả người hắn dựa vào tay vịn, hôn lên cổ Đằng Vân, ái muội cười nói: “Cầu người cần có thành ý, đúng không, nếu Đằng khanh muốn cầu ta, hiển nhiên phải có cái giá của Đại vương, đúng không… Chính ngươi cởi, hay là ta giúp ngươi cởi?”

Đằng Vân thành công bị lời nói vô lại của Tiết Quân Lương làm đỏ mặt, quay đầu đi chỗ khác, nói: “Sắc trời vẫn sáng, bệ hạ ngươi…”

Động tác này của hắn, vốn định tránh đi hôn môi của Tiết Quân Lương, chỉ tiếc lại càng đem làn da bại lộ cho đối phương.

Tiết Quân Lương khẽ cắn hầu kết của hắn, dùng đầu lưỡi đùa giỡn, Đằng Vân chịu không nổi trêu chọc, hừ một tiếng, trên lưng không dùng được lực, hô hấp cũng trở nên ồ ồ.

Tiết Quân Lương đã sớm rõ ràng mạch môn của Đằng Vân, hiển nhiên trêu chọc dễ dàng, mà Đằng Vân không am hiểu phương diện này, chỉ có thành thành thật thật nghe lời, đôi khi bị Tiết Quân Lương làm cho chịu không nổi, cũng buông mặt mũi năn nỉ một phen.

Vạt áo Đằng Vân bị Tiết Quân Lương cởi bỏ, nhưng cũng không cởi ra hoàn toàn, Tiết Quân Lương khi thì hôn nhẹ làn da Đằng Vân, khi thì cách quần áo khẽ cắn điểm nhô ra trước ngực Đằng Vân, khiến hơi thở Đằng Vân hỗn loạn, không cẩn thận vung tay, gạt tấu chương trên bàn rơi xuống.

Tiết Quân Lương cũng không quản, tựa hồ muốn làm ở noãn các một lần, may mắn long ỷ đủ lớn, nhưng tại thời điểm Đằng Vân đã bị Tiết Quân Lương trêu chọc đến không thể phản kháng, thanh âm của Khương Dụ đột nhiên vang lên.

Khương Dụ cao giọng hô: “Bệ hạ! Vạn Niên hầu cầu kiến!”

Bởi vì noãn các cách âm hảo, Khương Dụ sợ bên trong nghe không được, lại hô vài tiếng.

Đằng Vân bị tiếng la sợ tới mức giật mình, hắn nhiều năm bôn ba sa trường, thân thể không suy nhược như trước, liền đưa tay đẩy Tiết Quân Lương ra.

Tiết Quân Lương không phòng bị, lưng đập vào ghế dựa phía sau, bất quá không tính quá đau, tối trọng yếu là, môi Tiết Quân Lương bị răng cắn phải.

Tiết Quân Lương tê một tiếng, che miệng, bộ dáng phi thường thống khổ, Đằng Vân còn tưởng mình ra tay làm y bị thương nặng.

Tiết Quân Lương cười nói: “Ngươi giúp ta liếm một cái.”

Đằng Vân nhìn bộ dáng cười tủm tỉm của y, biết y không có việc gì, lại đùa giỡn mình, liền trừng Tiết Quân Lương, vội vàng sửa sang y phục.

Tiết Hậu Dương chờ bên ngoài đã lâu, rốt cục thấy Khương Dụ dẫn mình đi vào, tiến noãn các, Đằng Vân cũng ở, hơn nữa Tiết Quân Lương âm trầm nhìn mình, Tiết Hậu Dương nhất thời cảm thấy mình tới không đúng lúc.

Tiết Quân Lương nói: “Hậu Dương có chuyện gì, vội vàng gặp cô như vậy?”

Tiết Hậu Dương liếc Đằng Vân một cái, tựa hồ cầu cứu, mới nói: “Bệ hạ, trong lao truyền đến tin tức, Lữ Thế Thần đồng ý quy hàng.”

“A?”

Tiết Quân Lương cười một tiếng, tựa hồ cảm thấy thực có ý tứ, nói: “Điều kiện của hắn?”

“Không có điều kiện.”

“Thật sự là mới lạ.” Tiết Quân Lương nói: “Con mọt sách Lữ Thế Thần đồng ý quy hàng, cũng không đòi điều kiện, cô thực kinh ngạc a.”

Y nói xong, bỗng nhiên nói: “Là ai đi chiêu hàng?”

Tiết Hậu Dương nói: “Bẩm bệ hạ, là Triệu Thống tướng quân.”

“Triệu Thống.”

Tiết Quân Lương lập lại một tiếng, chỉ trong chốc lát, lập tức cười, tựa hồ hiểu được cái gì đó, lại thu liễm vẻ mặt của mình, nói: “Triệu Thống có công, cho hắn chút phần thưởng.”

Tựa hồ Tiết Quân Lương không nghi ngờ chuyện Triệu Thống chiêu hàng, cũng không nói cái gì nữa, chỉ bàn chuyện lập hậu, cuối cùng nhắn Đằng Thường về sau thường xuyên tiến cung thăm Đằng Vân.

Tuy Đằng Thường không giữ chức gì, nhưng thủ thành mấy ngày nay, Tiết Hậu Dương tận tâm tận lực, sao Đằng Thường có thể mặc kệ hắn, cũng bày mưu tính kế không ít, chỉ thiếu một chức quan mà thôi.

Nhưng Đằng Thường không muốn vào triều, hiển nhiên Tiết Hậu Dương không miễn cưỡng, tình trạng hiện tại đã tốt lắm.

Sau khi Triệu Thống đáp ứng Đằng Vân, lập tức tới đại lao, hắn gặp Lữ Thế Thần, hiển nhiên Lữ Thế Thần không chịu quy hàng, Triệu Thống nói: “Ngươi đồng ý quy hàng, Đại vương mới có thể thả Phụng Minh.”

Lữ Thế Thần cười lạnh một tiếng, “Tướng quân cho ta là tiểu oa nhi ba tuổi sao, mặc dù Lữ mỗ là thư sinh, nhưng cũng trà trộn trên quan trường khá lâu, lời của ngươi có bao nhiêu phần đáng tin? Các ngươi tâm hỏi chính mình có tin hay không.”

Triệu Thống quả thật chính mình cũng không tin, đành phải nói: “Đằng Nam hầu đáp ứng cứu Phụng Minh và Triệu Lục tướng quân, có tin hay không là tùy ngươi, nếu là vấn đề của ngươi, khiến Đằng Nam hầu không có cách nào xuất thủ cứu giúp, vậy hối hận chính là ngươi, dù sao ta đã chuyển lời.”

Lữ Thế Thần nghe ba chữ “Đằng Nam hầu”, có chút kinh ngạc, thời điểm hắn bị giam tại Đằng Nam hầu phủ, gặp qua Đằng Vân vài lần, tuy không nhiều lắm, nhưng cách làm người của Đằng Vân hắn vẫn luôn bội phục, vì thế nói: “Nếu thật có thể cứu Phụng vương ra, ta liền quy hàng, nếu lừa Lữ mỗ, dù sao Lữ mỗ chỉ có một cái tiện mệnh.”

Triệu Lục bị giam trong lao, y không cha không mẹ, cũng không có huynh đệ tỷ muội, tự nhiên không hề vướng bận, hiện giờ ở tại phòng giam ẩm thấp, chỉ có chút ánh sáng xuyên qua cửa sổ, lại cảm thấy trong lòng thoáng đãng không ít, áp lực hay gánh nặng, hoàn toàn không có.

Cách vách không biết là ai, không phải truyền đến tiếng đập tường chính là tiếng đập thiết liên, mới đầu Triệu Lục nghe còn cảm thấy phiền lòng, nhưng sau nghe quen, cũng không phiền nữa.

Y gối hai tay nằm trên mặt đất, mặt đất thật lạnh, có chút ẩm ướt, trong hoàn cảnh này, kỳ thật thích hợp nhất là nhớ lại một số chuyện, Triệu Lục luôn không tự giác mà nhớ lại trước kia, cao hứng, buồn bã, thống khổ, cùng cảnh tượng lần đầu tiên gặp Phụng Minh, lần đầu tiên cưỡng bức Phụng Minh, hoặc là cảnh tượng Phụng Minh muốn mình vui vẻ mà xuyên nữ trang…

Triệu Lục nằm ngửa, cùng với tiếng đập tường “Bàng bàng bàng”, tiếng thiết liên “Răng rắc răng rắc”, nước mắt lại không tự giác chảy xuống, nhiễm ướt tóc mai.

Triệu Lục cả đời không khóc qua, sinh ly tử biệt không khóc, sa trường bọc thi không khóc, không ngờ tới thời điểm hết thảy hạ định, không ngăn được hai mắt lên men.

Mấy lao tốt đưa cơm đến, có người nhìn phòng giam bên cạnh cười nói: “Là ai vậy, nghiêm ngặt như thế?”

“Ai, kẻ điên, sợ hắn chạy, nghe nói là Phụng vương.”

“Phụng vương? Vậy cũng đúng, bất quá bây giờ là tù nhân.”

Triệu Lục nghe, đột nhiên xoay người nhảy lên, va vào bát đĩa, cơm đổ cũng không quản, chỉ cố gắng nhìn sang bên cạnh, nhưng cửa hẹp như vậy, không nhìn được gì.

Triệu Lục muốn mở miệng gọi Phụng Minh, y không ngờ, mình ngồi tù ba ngày, thế nhưng chỉ cách người mình tâm tâm niệm niệm một bức tường…

Triệu Lục gắt gao nắm lấy song cửa, móng tay đâm vào thịt, đập mạnh vào cửa lao, lao tốt nhìn Triệu Lục nổi điên phá cửa, mắng hai câu cũng không dám tới gần, chỉ có thể ác độc nói: “Con mẹ ngươi, một tướng quân nghèo túng cũng dám hoành hành như vậy, thành thật cho gia gia, hai ngày sau liền lăng trì xử tử, làm loạn cái gì.”

Tựa hồ vẫn chưa hết giận, Triệu Lục cũng không biết mình nên làm gì mới hóa giải được tích tụ trong lòng, chỉ có thể một lần lại một lần nhẹ nhàng nỉ non “Phụng Minh”.

Thanh âm đập tường bên cạnh bỗng nhiên ngừng lại, yên tĩnh một lát, ẩn ẩn truyền đến tiếng nghẹn ngào.

Qua hai ngày, vì Tiết Quân Lương muốn lập hậu, cho nên đại xá thiên hạ, cố ý đặc xá Triệu Lục vô lễ, thả y ra khỏi lao, Triệu Thống tự mình qua đón Triệu Lục.

Triệu Lục muốn nhìn phòng bên cạnh có phải Phụng Minh hay không, nhưng lúc này phòng giam đã trống.

Hai ngày sau Triệu Lục lên triều thỉnh cầu từ quan hồi hương, Tiết Quân Lương không làm khó dễ, phê tấu chương, thưởng cho y một số tiền lớn.

Thẩm Dực thư họa tốt, phụ trách viết chiếu thư lập hậu, chọn ra ngày, lúc lâm triều Tiết Quân Lương cho người tuyên đọc thánh chỉ, chiếu cáo thiên hạ chuyện lập Đằng Vân vi nam hậu.

Hiển nhiên không thể thiếu nghi thức sắc phong, Tiết Quân Lương cũng không muốn lễ tiết quá đơn giản, y muốn cho tất cả mọi người biết mình coi trọng Đằng Vân, nhượng tất cả mọi người không dám chậm trễ Đằng Vân.

Trên đại điển sắc phong, Tiết Quân Lương phong thưởng phượng ấn, lại cho người tuyên đọc chiếu thư, lập tức triều thần quỳ lạy, tế cáo thiên địa, tại tông miếu Đằng Vân chính thức vi hoàng hậu.

Sau sắc phong là yến hội, Tiết Quân Lương vì Đằng Vân mà tỉ mỉ chuẩn bị, không thể sơ sót, không thể đơn giản, Đằng Vân tự nhiên là cảm động.

Đủ loại quan lại đến dự tiệc, Tiết Quân Lương hưng trí, uống nhiều rượu, rượu qua ba tuần, Khương Dụ đi tới, ghé tai nói gì đó với Tiết Quân Lương, Tiết Quân Lương đầu tiên là nhíu mày, lập tức mỉm cười, phất tay bảo Khương Dụ đi xuống.

Mà lúc này Đằng Vân có chút hoảng, không phải uống nhiều rượu, chỉ là bởi vì hắn biết Khương Dụ tới nói gì.

Khương Dụ không ngờ Tiết vương sẽ phản ứng như thế, dù sao chuyện này cũng không phải là việc nhỏ, còn tưởng rằng sẽ chọc Tiết vương tức giận.

Tiết Quân Lương híp mắt mỉm cười, thoạt nhìn tựa hồ uống rượu, ánh mắt y và Đằng Vân giao nhau, Đằng Vân run lên một cái, chột dạ dời mắt sang chỗ khác.

Tiết Quân Lương lại đứng dậy, nói: “Đầu cô có chút vựng, theo ta đi đi.”

Đằng Vân gật đầu, Tiết Quân Lương bảo Khương Dụ chuẩn bị mã xa, Khương Dụ hoảng sợ, lúc này trời đã tối, đã sớm tới giờ gác cổng.

Tiết Quân Lương cùng Đằng Vân lên xe, Tiết Quân Lương sai người tới thành bắc, đến cửa thành, Tiết Quân Lương đỡ Đằng Vân xuống xe, cùng nhau lên thành lâu.

Thành lâu rất cao, đèn đuốc sáng trưng, có thể nhìn nhất cử nhất động phía dưới, một chiếc xe ngựa ra khỏi thành, lẽ ra lúc này không ai có thể xuất nhập đại môn.

Tiết Quân Lương nhìn chằm chằm chiếc xe ngựa kia, bỗng nhiên cười một tiếng, cởi áo choàng của mình xuống, khoác lên vai Đằng Vân, nói: “Gió đêm lớn, có lạnh hay không?”

Đằng Vân lắc lắc đầu, tựa hồ cũng nhìn chằm chằm phương xa, xe ngựa đã không thấy, lúc này hắn mới nhẹ nhàng thở ra.

Tiết Quân Lương cười nói: “Làm chuyện đuối lý, nên khẩn trương?”

Đằng Vân mấp máy môi, nói: “Cam thụ bệ hạ trách phạt.”

Tiết Quân Lương cầm lấy tay hắn, bởi vì phía sau có rất nhiều vệ binh, cũng không quá mức bốc hỏa, chỉ giận dữ nói: “Ta sẽ không phạt ngươi, sao ta nỡ chứ?”

Nói xong bồi thêm một câu, “Ta nói thật tình.”

Đằng Vân im lặng, bỗng nhiên Tiết Quân Lương lấy một vật từ trong tay áo ra, Đằng Vân nương ánh lửa nhìn, nhất thời cả kinh.

 Thụy Tuyết từng nói qua, Triệu Lục vì cứu Phụng Minh, cam tâm mạo hiểm đến Minh Thủy, kết quả đánh mất tiểu ấn.

Mà trên tay Tiết Quân Lương, đúng là tiểu ấn này.

Tiết Quân Lương nói: “Có rất nhiều chuyện ta không thể làm, không phải vì ta lạnh lùng, ta không tốt, từ khi gặp ngươi, ta cảm thấy mình lãnh tâm không nổi…”

Y nói xong, chọc chọc tiểu ấn trong tay, dùng chút lực, bóp nát nó thành mảnh nhỏ, vứt xuống, gió rất lớn, tiểu ấn liền nhập vào bóng đêm, tìm không thấy.

Đằng Vân nhìn Tiết Quân Lương, cười nói: “Hóa ra ngươi sớm biết.”

Tiết Quân Lương đưa tay nhéo mũi Đằng Vân một cái, cười nói: “Ta biết ngươi mềm lòng, nhất định sẽ buông tha bọn họ.”

Y nói xong, giả vờ giận dữ: “Đi cũng tốt, tin rằng nhiều ngày ở trong lao, cũng đã rõ ràng cuộc sống về sau.”

Tay Đằng Vân bị Tiết Quân Lương nắm, cũng cầm lại tay y, nói: “Đi thôi, nơi này rất lạnh.”

Dân chúng nghe nói Tiết vương lập nam hậu, tưởng diện mạo yêu mị tai họa, kết quả là một võ tướng không tư sắc.

Điều này khiến dân chúng có cái nhìn khác với nam hậu, dần dần có người nghe đồn, nam hậu trước là Đằng Nam hầu, đại đô đốc, chỉ trong thời gian ngắn, danh tiếng của Đằng Vân chuyển biến không ít.

Tuy thường xuyên bị nhắc tới trong lúc trà dư tửu hậu, chẳng qua không thể thiếu một tia cung kính.

—–

Tiết quốc có nam hoàng hậu bị người say sưa bàn tán.

Dân chúng bàn tán như vầy, từng có thuật sĩ vân du nói, tuy nương nương là nam tử, lại có thể bảo hộ một quốc gia trăm năm bình an, gìn giữ đất đai, an bang định quốc.

Về sau Tiết vương sửa tên Vân Phượng cung, để nam hoàng hậu tự tay đề tên, gọi là Đằng Vân cung.

Chính văn hoàn.

——– 

P/s:   Còn 4 phiên ngoại về các cp trong truyện ^^

 

 

 

Để lại bình luận

11 phản hồi

  1. truyện rất hay, thanks nàng nhiều nhiều ^o^
    kết thúc viên mãn…tung bông..tung hoa…

    Trả lời
  2. Hoàn rùi a …. * rớt nước mắt * . Chúc mừng….chúc mừng * tay tung bông tay chùi mũi *

    Trả lời
  3. Vậy là đã hoàn rồi ^o^ thanks ss nhiều❤

    Trả lời
  4. aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!
    ta hok chịu, lại hết rồi, đọc hai lần vẫn thấy không đủ, mà đâu chỉ vậy, nhai tới nhai lui vẫn cứ thấy tiếc oà … TTATT
    còn 4 phiên ngoại nữa, ân, sắp hết thật rùi *sụt sịt*
    thank Lạc tỷ nga❤
    *lủi thủi đi ra*

    Trả lời
  5. Hoan roi. Dang doi phien ngaoi ve cac cp😀. Anh Luong gian qua, bat anh Van phai tra gia =)).

    Trả lời
  6. hôm này mò vào và thấy chữ hoàn *lăn lăn* Chờ pn của nàng :3

    Trả lời
  7. cuối cùng thì những người nên đôi cũng đến được với nhau!!! ta thích nhất là cặp của Dằng Thường đó nha: thụ đúng dụ thụ luôn, ai mà ngờ được chứ, ban đầu thấy thụ cũng lạnh nhạt lắm, không ngờ không ngờ nha!
    truyện nói về các trận chiến tranh giành lãnh thổ, nhưng không có “khô cứng”, các màn đấu trí được diễn tả rất suông xẻ, đọc rất cuốn hút!
    rất cám ơn chủ nhà đã edit!!!!!!!!!!!

    Trả lời
  8. Wow yai it is done! Thankyou nàng. Đi browse google gặp bản QT chuyện này tuy khó đọc nhưng hay quá nên ráng đọc…so surprise to find that nhà nàng edited mà còn xong rồi luôn…hehehe…Yaiii

    Trả lời
  9. Tung bông a, mình thật sự thích truyện. Nhất là khúc mà Vân nhi vào thân thể hoàng hậu mình hoàn toàn ko hề nhớ bé là nữ vì truyện ko đề cập miêu tả quá mức những điều ko cần thiết, Vân nhi nam tướng rành rành ko vì xác nữ nhân mà thiếu đi khí chất nam nhi, điều này mình thấy trc h trong nhiều truyện nhưng ở truyện này là tốt nhất luon, cốt truyện cung đấu và trị quốc cũng ổn, các kế sách thuyết phục, các couple khác ai cũng đáng yêu mỗi cặp 1 kiểu, càng làm cho truyện thêm thú vị. Túm lại là Sửu nương nương hoàn toàn năm trong list “Những truyện yêu thích nhất” của mình.
    Tks nàng đã edit bộ này ag.

    Trả lời
  10. tửu lâu

     /  Tháng Chín 30, 2015

    chu du từ trận chiến này đến trận chiến khác, từ cuộc đời này đến cuộc đời khác của Đằng Vân, cứ như xem 1 bộ phim lịch sử. lương-vân thì luôn mạnh mẽ, tài đức, dương-thường từ đầu tới cuối ngọt ngào, ngọc-tĩnh lo cho nhau nhưng hơi bị giữ lễ, thống-thần thì ngố ngố, cố chấp nhưng rất dễ thương, và đặc biệt là lục-minh, có nhiều khúc mắc khiến đau lòng, nhưng may cuối cùng HE. truyện hay ^_^

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: